Thứ năm, 28/04/2005, 21:10 (GMT+7) Lâu lắm rồi tôi mới về thăm được ông mình. Ông ngồi bên mâm cơm, nhỏ bé nhưng khỏe khoắn và đầy bản lĩnh. Giọng ông bỗ bã, sang sảng trách một người dâu trong họ đoảng, chê thằng cháu mới ba tuổi mà nghịch như quỷ sứ, cứ “nheo nhéo” không biết nghe lời. Ông mắng tôi không đếm xỉa tới họ hàng.
Hoa thơm cỏ lạ
Nếu đẹp, bạn hãy đáng với nhan sắc của mình. Nếu xấu bạn hãy làm cho người ta quên cái xấu của bạn bằng kiến thức của bạn.