Cũng lâu rồi không ngồi lại căn phòng nhỏ thân thương này mà viết lách, ừ thì cũng toàn những chuyện nhăn cụi thôi. Nhưng lại thấy đó là một chút niềm vui cho những ngày quạnh quẻ như hôm nay, một ngày âm u với những con mưa trái mùa rả rít.
Những tưởng sau tết này mình sẽ làm được nhiều thứ, đang cố gắn tránh né chuyện tình cảm lăng nhăng để làm lại tự đầu vậy mà không tách ra được, nó cứ cuống mình theo một vòng xoáy bất tận. Nghĩ đi nghĩ lại thấy ông trời thiệt đúng trêu ngươi, người mình có cảm tình thì hờ hững, còn người mình chỉ xem là anh em thì lại lúc nào cũng quan tâm đến mình. Một mớ tơ vò mà mình chẳng biết thế nào để gỡ được. Chẳng lẽ chạy trốn hết tất cả cho đời nó bình yên?!
Dạo này mình thường hay đi hát với nhau mới T, một người mà mình chỉ mới quen qua FB từ hồi tết. Phải nói thật tình là mình nào giờ chỉ đi đến những nơi như vậy đúng 1 lần, nên cảm giác thật sự lạ lẫm, lại thêm cái tính ít nói nữa, thế là chỉ biết ngồi một đống và ...uống bia, ai mời thì uống. Vậy mà sau đêm đầu tiên vài hôm, T bảo a D thích em đó, tối nay ảnh mời e đi hát nữa đó. Không đi thì người khác nghĩ mình ra mặt này nọ, một phần qua buổi đầu cũng thấy D là một người a đàng hoàng, hơn nữa cũng ít nói như mình, đặc biệt là cặp mắt mang chiều sâu tâm hồn khiến mình có chút ấn tượng và quý mến (ở mức độ đó thôi, vì mình biết D đã có gia đình rồi). Vậy là 3 anh em lại có dịp tái ngộ, lần này thì tại một điểm hát với nhau khác. mình và D được nói chuyện nhiều hơn, càng nói càng thấy D là một người hiểu biết và cảm thông được với mọi người. D biết mình đang khó khăn trong chuyện cv và chổ ở, và muốn giúp đỡ, nhưng mình phải từ chối, vì tính mình tự lập nào giờ và để D không buồn mình đành chiêm 1 câu "e sẽ nhờ đến a khi không thể xoay sở được nữa". Rồi D tiết lộ một chuyện bất ngờ nữa là T và H (chủ clb hôm trước) cự cãi nhau vì mình. Số là sau hôm đó H cũng thik mình, mà T không mần quen cho nên 2ae có chút chuyện. Vậy là vài ngày sau, T lại gọi rủ mình đi hát ở chổ H. Mọi chuyện bắt đầu có chút không ổn rồi, mình cảm nhận được điều đó. Nhưng vì chổ ae với T, mình không muốn làm T giận nên quyết định đi. Và cũng như lần thứ 2, mình và H có dịp nói chuyện nhiều hơn, lần này không cần mình nói, H cũng biết chuyện của mình từ trước, và muốn mình về nhà him ở cho tiện đi làm, đỡ phải tốn tiền ăn ở. Và dĩ nhiên mình không thể tự dưng nhận ân tình quá lớn như vậy. tuy nhiên, không như D, H hình như có chút gì đó buồn giận mình. Sau hôm đó H cũng có mời qua clb chơi 2 lần nhưng mình đều không đi được, một phần cũng thấy ngài ngại. Vậy là từ đó giận mình luôn, chắc là nghĩ mình chảnh chọe sao đấy, thiệt là mệt mỏi, cũng chẳng biết phân trần thế nào, vì những gì đáng nói cũng đã chia sẻ...
Nhiều lúc ngồi ngẫm nghĩ lại, mình cũng đâu có gì tốt đẹp cho cam. Nghèo, quê mùa, xấu xí...chỉ mỗi cái chân thành và không hại ai. Có thể mình không sâu sắc, không giỏi chia sẻ, nhưng chỉ cần ai đó thật sự cần mình, mình sẽ đến bên họ. Không cần nói gì, lai rai vài lon bia khi bạn buồn, vậy là đủ. Không dưới 1 lần mình chạy dưới quê lên Sg lúc 11pm vì người bạn của mình đang cần người kề bên để tâm sự. nói ra cũng thật điên rồ, nhưng tính mình là thế đó, gọi là ham vui cũng được, khùng khùng cũng hay. Khi xã hội nay người ta dùng đồng tiền, sự sang trọng, và địa vị để nhìn mặt nhau thì một thằng nhà quê "nghèo rớt mồng tơi" như mình cũng có thể xem như là hàng hiếm. Nhớ lại những lần đi hát, hóa đơn tính ra cũng cả triệu hơn, lần nào mình cũng góp như đều bị D từ chối kịch liệt, vậy là có lần mình âm thầm nhét vào túi D nữa "gia tài" còn lại của mình, vậy mà cũng bị phát hiện, thế là cũng bị trả lại...
Cuộc sống luôn gắn liền với 2 chữ "vật chất", nhưng vật chất có phát huy được giá trị của nó hay không còn phải dựa vào chữ "tình" của kẻ nắm giữ nó. Bạn có thể là đại gia, vung tiền như giấy, mình mặc xác bạn. Bạn là một anh chàng nhà quê, cùng tôi chia nhau li rượu nhạt giữa đêm, mình trân trọng tình cảm đó đến suốt đời, và khi bạn cần đến mình, mình sẽ không bao giờ bỏ bạn...
Người ta nói chẳng sai, gia tài lớn nhất của một người chính là những người bạn. Và đến giờ mình cảm nhận được mình thật sự giàu vì khoảng này. Có lần về quê thăm ae chỉ với 500k trong người, vừa đủ suy tính "trọn gói" ban đầu, vậy mà gặp chuyện k may giữa đường, về đến nơi chỉ còn 3k trong người. Biết là mấy ae cũng không khá gì, vùng biên giới mà, nên mình chỉ dám hỏi mượn, khi về SG sẽ gửi lại. Vậy mà hôm nhậu cuối cùng tiễn mình về, anh em mỗi người 100, 200 góp lại cho mình, cầm mấy tờ bạc đó mà mình muốn rơi nước mắt. Sau này các a vẫn gọi về chơi, bảo "đang nghèo" thì mấy a nói "cứ mượn tiền xuống, anh em dưới này lo cho mày". Và còn nhiều nữa những người anh em như thế, những người luôn bên cạnh mình lúc mình thật sự khó khăn nhất. Có những người bị mình làm tổn thương, nhưng vẫn yêu quý mình..
Có một câu thế này "Giving is Getting". Càng nghĩ càng thấy hay. Và mình cảm nhận rằng, mình đang nhận về rất nhiều, có thế xem đó là "nợ", nhưng là món nợ ân tình, mà chẳng biết bao giờ mình có thể trả hết. Con người ai cũng có lòng tham riêng thôi, quan trọng chúng ta đến với nhau như thế nào, bạn cho đi tức là bạn đang nhận về. Bạn nhường ghế cho một cụ già trên xe bus, bạn nhận về lời cảm ơn và nụ cười hạnh phúc tràn dâng trong tim bạn. tình đời đơn giản cũng chỉ vậy...Và không biết tự khi nào, mình chấp nhận một cuộc sống đơn giản, không bon chen, không cần phải đè đầu người khác để mình được đứng cao hơn. Chỉ cần trên mỗi bước đường đời, trong mình có bạn, và trong bạn có mình, thế là đủ...


Trả lời kèm theo trích dẫn











