T
SANG NHƯỢNG TOÀN BỘ WEBSITE VTN.
VUI LÒNG LIÊN HỆ: vuontinhnhan@gmail.com

Một không gian yên bình và lãng mạn,
Một phong cách sáng tạo thức uống độc đáo và khác biệt!

Lãng Café tuyển phục vụ
Trang 1/8 123 ... Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 10 trên tổng số 73

Chủ đề: tâm sự người "giàu"

  1. #1

    Mặc định tâm sự người "giàu"

    Cũng lâu rồi không ngồi lại căn phòng nhỏ thân thương này mà viết lách, ừ thì cũng toàn những chuyện nhăn cụi thôi. Nhưng lại thấy đó là một chút niềm vui cho những ngày quạnh quẻ như hôm nay, một ngày âm u với những con mưa trái mùa rả rít.

    Những tưởng sau tết này mình sẽ làm được nhiều thứ, đang cố gắn tránh né chuyện tình cảm lăng nhăng để làm lại tự đầu vậy mà không tách ra được, nó cứ cuống mình theo một vòng xoáy bất tận. Nghĩ đi nghĩ lại thấy ông trời thiệt đúng trêu ngươi, người mình có cảm tình thì hờ hững, còn người mình chỉ xem là anh em thì lại lúc nào cũng quan tâm đến mình. Một mớ tơ vò mà mình chẳng biết thế nào để gỡ được. Chẳng lẽ chạy trốn hết tất cả cho đời nó bình yên?!

    Dạo này mình thường hay đi hát với nhau mới T, một người mà mình chỉ mới quen qua FB từ hồi tết. Phải nói thật tình là mình nào giờ chỉ đi đến những nơi như vậy đúng 1 lần, nên cảm giác thật sự lạ lẫm, lại thêm cái tính ít nói nữa, thế là chỉ biết ngồi một đống và ...uống bia, ai mời thì uống. Vậy mà sau đêm đầu tiên vài hôm, T bảo a D thích em đó, tối nay ảnh mời e đi hát nữa đó. Không đi thì người khác nghĩ mình ra mặt này nọ, một phần qua buổi đầu cũng thấy D là một người a đàng hoàng, hơn nữa cũng ít nói như mình, đặc biệt là cặp mắt mang chiều sâu tâm hồn khiến mình có chút ấn tượng và quý mến (ở mức độ đó thôi, vì mình biết D đã có gia đình rồi). Vậy là 3 anh em lại có dịp tái ngộ, lần này thì tại một điểm hát với nhau khác. mình và D được nói chuyện nhiều hơn, càng nói càng thấy D là một người hiểu biết và cảm thông được với mọi người. D biết mình đang khó khăn trong chuyện cv và chổ ở, và muốn giúp đỡ, nhưng mình phải từ chối, vì tính mình tự lập nào giờ và để D không buồn mình đành chiêm 1 câu "e sẽ nhờ đến a khi không thể xoay sở được nữa". Rồi D tiết lộ một chuyện bất ngờ nữa là T và H (chủ clb hôm trước) cự cãi nhau vì mình. Số là sau hôm đó H cũng thik mình, mà T không mần quen cho nên 2ae có chút chuyện. Vậy là vài ngày sau, T lại gọi rủ mình đi hát ở chổ H. Mọi chuyện bắt đầu có chút không ổn rồi, mình cảm nhận được điều đó. Nhưng vì chổ ae với T, mình không muốn làm T giận nên quyết định đi. Và cũng như lần thứ 2, mình và H có dịp nói chuyện nhiều hơn, lần này không cần mình nói, H cũng biết chuyện của mình từ trước, và muốn mình về nhà him ở cho tiện đi làm, đỡ phải tốn tiền ăn ở. Và dĩ nhiên mình không thể tự dưng nhận ân tình quá lớn như vậy. tuy nhiên, không như D, H hình như có chút gì đó buồn giận mình. Sau hôm đó H cũng có mời qua clb chơi 2 lần nhưng mình đều không đi được, một phần cũng thấy ngài ngại. Vậy là từ đó giận mình luôn, chắc là nghĩ mình chảnh chọe sao đấy, thiệt là mệt mỏi, cũng chẳng biết phân trần thế nào, vì những gì đáng nói cũng đã chia sẻ...

    Nhiều lúc ngồi ngẫm nghĩ lại, mình cũng đâu có gì tốt đẹp cho cam. Nghèo, quê mùa, xấu xí...chỉ mỗi cái chân thành và không hại ai. Có thể mình không sâu sắc, không giỏi chia sẻ, nhưng chỉ cần ai đó thật sự cần mình, mình sẽ đến bên họ. Không cần nói gì, lai rai vài lon bia khi bạn buồn, vậy là đủ. Không dưới 1 lần mình chạy dưới quê lên Sg lúc 11pm vì người bạn của mình đang cần người kề bên để tâm sự. nói ra cũng thật điên rồ, nhưng tính mình là thế đó, gọi là ham vui cũng được, khùng khùng cũng hay. Khi xã hội nay người ta dùng đồng tiền, sự sang trọng, và địa vị để nhìn mặt nhau thì một thằng nhà quê "nghèo rớt mồng tơi" như mình cũng có thể xem như là hàng hiếm. Nhớ lại những lần đi hát, hóa đơn tính ra cũng cả triệu hơn, lần nào mình cũng góp như đều bị D từ chối kịch liệt, vậy là có lần mình âm thầm nhét vào túi D nữa "gia tài" còn lại của mình, vậy mà cũng bị phát hiện, thế là cũng bị trả lại...

    Cuộc sống luôn gắn liền với 2 chữ "vật chất", nhưng vật chất có phát huy được giá trị của nó hay không còn phải dựa vào chữ "tình" của kẻ nắm giữ nó. Bạn có thể là đại gia, vung tiền như giấy, mình mặc xác bạn. Bạn là một anh chàng nhà quê, cùng tôi chia nhau li rượu nhạt giữa đêm, mình trân trọng tình cảm đó đến suốt đời, và khi bạn cần đến mình, mình sẽ không bao giờ bỏ bạn...

    Người ta nói chẳng sai, gia tài lớn nhất của một người chính là những người bạn. Và đến giờ mình cảm nhận được mình thật sự giàu vì khoảng này. Có lần về quê thăm ae chỉ với 500k trong người, vừa đủ suy tính "trọn gói" ban đầu, vậy mà gặp chuyện k may giữa đường, về đến nơi chỉ còn 3k trong người. Biết là mấy ae cũng không khá gì, vùng biên giới mà, nên mình chỉ dám hỏi mượn, khi về SG sẽ gửi lại. Vậy mà hôm nhậu cuối cùng tiễn mình về, anh em mỗi người 100, 200 góp lại cho mình, cầm mấy tờ bạc đó mà mình muốn rơi nước mắt. Sau này các a vẫn gọi về chơi, bảo "đang nghèo" thì mấy a nói "cứ mượn tiền xuống, anh em dưới này lo cho mày". Và còn nhiều nữa những người anh em như thế, những người luôn bên cạnh mình lúc mình thật sự khó khăn nhất. Có những người bị mình làm tổn thương, nhưng vẫn yêu quý mình..

    Có một câu thế này "Giving is Getting". Càng nghĩ càng thấy hay. Và mình cảm nhận rằng, mình đang nhận về rất nhiều, có thế xem đó là "nợ", nhưng là món nợ ân tình, mà chẳng biết bao giờ mình có thể trả hết. Con người ai cũng có lòng tham riêng thôi, quan trọng chúng ta đến với nhau như thế nào, bạn cho đi tức là bạn đang nhận về. Bạn nhường ghế cho một cụ già trên xe bus, bạn nhận về lời cảm ơn và nụ cười hạnh phúc tràn dâng trong tim bạn. tình đời đơn giản cũng chỉ vậy...Và không biết tự khi nào, mình chấp nhận một cuộc sống đơn giản, không bon chen, không cần phải đè đầu người khác để mình được đứng cao hơn. Chỉ cần trên mỗi bước đường đời, trong mình có bạn, và trong bạn có mình, thế là đủ...
    khi mặt trời chiếu sáng trên biển, anh nghĩ về em. Khi ánh trăng mờ ảo vào mùa xuân, anh nghĩ về em.

  2. #2
    Hạt giống đỏ
    Tham gia
    12-02-2012
    Nơi ở
    lý thường kiệt
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    1

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    người ta biết sống, biết yêu thương và trân trọng những gì ta đang và đã có, rồi mở lòng quan sát và chia sẻ thêm xung quanh, thì cuộc sống này đầy niềm hạnh phúc. Như mua cái bánh mềm và dễ ăn để tặng cho bà cụ trên 80 ngồi góc đường ngã tư đèn xanh đèn đỏ bán tăm xỉa răng, hay ổ bánh mì tặng cho cụ ông bán vé số cũng gần 80 vất vả khuân mảng xi măng gần chục kg rơi vãi giữa đường rồi lặng lẽ xếp nó gọn vào gốc cây vì sợ xe chạy ngang không để ý có thể té ngã. Những lúc đó, nước mắt có thể chực rơi, nhưng trên miệng thì đã có 1 nụ cười cực kỳ hạnh phúc......

  3. #3

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    tôi lại thấy mình đâu đó trong những dòng tâm sự này....cám ơn bạn.... vì cho đi không có nghĩa là mất....hi

  4. #4

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    Dotend nghèo, quê mùa, xấu xí dù gì cũng đỡ hơn nhiều người chẳng hạn như mình, mình thì được khuyến mãi thêm một thứ nữa là tuổi già. Ngày mình còn trẻ, trong buổi tiệc sinh nhật của thằng bạn đãi ở Majestic chỉ toàn giới thượng lưu (Vì bản thân hắn cũng là đại gia mà), mình lóng ngóng chẳng biết chui đầu đi đâu nên xin kíu ra về. Hắn đoán được là do mình cảm thấy lạc lõng, không phù hợp, hắn không cho về và sáng chế ra tối kiến là cho mình ngồi riêng một mình một bàn dành cho 10 người. Trời ạ! Càng muốn độn thổ. Biết là bạn bè tốt đấy nhưng việc đối xử hết lòng của bạn mình trong khung cảnh sang trọng đó vô tình càng dìm mình sâu hơn trong vũng lầy của sự mặc cảm và mình né tránh hắn từ đấy. Mình tin vào quyết định của mình là đúng. Tình bạn thật sự không bền chặt ở những nơi hào nhoáng, xa hoa, phung phí ấy và hơn nữa, niềm vui của mình cũng không nằm trong chốn đó, nó phảng phất hiện diện đâu đó trong cuộc sống hàng ngày-những niềm vui nho nhỏ, giản đơn như: bớt chi tiêu vào những trò vô bổ, giúp ai một điều gì, cho ai một ít gì hoặc tự thưởng cho mình bằng những chuyến dã ngoại bụi bặm, gần gủi hòa mình vào thiên nhiên và con người.... Mình tâm đắc và lấy làm kim chỉ nam với cuộc sống "chân thành và không hại ai" của Dotend.

  5. #5

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    Trích dẫn Nguyên văn của lavis_luu:

    Xem bài viết
    người ta biết sống, biết yêu thương và trân trọng những gì ta đang và đã có, rồi mở lòng quan sát và chia sẻ thêm xung quanh, thì cuộc sống này đầy niềm hạnh phúc. Như mua cái bánh mềm và dễ ăn để tặng cho bà cụ trên 80 ngồi góc đường ngã tư đèn xanh đèn đỏ bán tăm xỉa răng, hay ổ bánh mì tặng cho cụ ông bán vé số cũng gần 80 vất vả khuân mảng xi măng gần chục kg rơi vãi giữa đường rồi lặng lẽ xếp nó gọn vào gốc cây vì sợ xe chạy ngang không để ý có thể té ngã. Những lúc đó, nước mắt có thể chực rơi, nhưng trên miệng thì đã có 1 nụ cười cực kỳ hạnh phúc......
    Tôi thích cái comment này. Nó ko đi xa khỏi cái triết lý sống là khi mình "cho" (hay donate, tùy cách mà bạn dùng), thì cảm giác "rộng rãi" sẽ làm mình sẽ cảm thấy vui hơn. Hạnh phúc từ việc làm đó chính là cái "nhận" được trước mắt.

    Nhớ đến câu chuyện văn hóa xông đất ngày Tết như chọn người thành đạt đến xông đất, ko muốn "cái bang" nhà ngày đầu năm, thằng bạn Fiji của tôi cười. Nó bảo Chinese (chắc có cả người VN!) are funny people. Nó là người Công giáo và nó cũng tin rằng khi mình "cho" đi thì mình sẽ "nhận" lại được được nhiều hơn. TO GIVE IS TO RECEIVE.

  6. #6

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    Bạn Đô của tui, thương bạn quá à!

    Dụ án 2 ông kia thích Đô, khó xử hén, tui hiến kế như vầy, chia bớt tui 1 ông, zị là xong...

    Riêng chuyện công việc, ăn ở... tui tin là ông sẽ sớm thì 1 nơi làm ổn định, 1 nơi ở an toàn (he he)

    Như tui, buồn thì quẳng ba lô đi lượn lờ khắp nơi chụp trym chụp bướm, quăng lên VTN này, lừa tình này, tổ chức séc tua này... Chặt chém tá lả cũng vui...

    Tui mới ly dị xã tui, nhường cho Đô đó, vậy đừng than buồn hay cô đơn lẻ loi nữa nhé

  7. #7

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn của Khổng Nghi:

    Xem bài viết
    Bạn Đô của tui, thương bạn quá à!

    Dụ án 2 ông kia thích Đô, khó xử hén, tui hiến kế như vầy, chia bớt tui 1 ông, zị là xong...

    Riêng chuyện công việc, ăn ở... tui tin là ông sẽ sớm thì 1 nơi làm ổn định, 1 nơi ở an toàn (he he)

    Như tui, buồn thì quẳng ba lô đi lượn lờ khắp nơi chụp trym chụp bướm, quăng lên VTN này, lừa tình này, tổ chức séc tua này... Chặt chém tá lả cũng vui...

    Tui mới ly dị xã tui, nhường cho Đô đó, vậy đừng than buồn hay cô đơn lẻ loi nữa nhé
    chẳng biết thế nào chứ hqua Đô nt xin lỗi sau này không gặp mấy a nữa, thấy nó phức tạp và không phù hợp với cuộc sống của Đô. Còn chuyện riêng thì chắc là Đô tự lo được thôi. cảm ơn khỉ Nghông nhé, có gì nhớ khuyến mãi Đô 1 vé sex tour giảm 90% nhé hố hố

    Trích dẫn Nguyên văn của trantrungnien:

    Xem bài viết
    Dotend nghèo, quê mùa, xấu xí dù gì cũng đỡ hơn nhiều người chẳng hạn như mình, mình thì được khuyến mãi thêm một thứ nữa là tuổi già. Ngày mình còn trẻ, trong buổi tiệc sinh nhật của thằng bạn đãi ở Majestic chỉ toàn giới thượng lưu (Vì bản thân hắn cũng là đại gia mà), mình lóng ngóng chẳng biết chui đầu đi đâu nên xin kíu ra về. Hắn đoán được là do mình cảm thấy lạc lõng, không phù hợp, hắn không cho về và sáng chế ra tối kiến là cho mình ngồi riêng một mình một bàn dành cho 10 người. Trời ạ! Càng muốn độn thổ. Biết là bạn bè tốt đấy nhưng việc đối xử hết lòng của bạn mình trong khung cảnh sang trọng đó vô tình càng dìm mình sâu hơn trong vũng lầy của sự mặc cảm và mình né tránh hắn từ đấy. Mình tin vào quyết định của mình là đúng. Tình bạn thật sự không bền chặt ở những nơi hào nhoáng, xa hoa, phung phí ấy và hơn nữa, niềm vui của mình cũng không nằm trong chốn đó, nó phảng phất hiện diện đâu đó trong cuộc sống hàng ngày-những niềm vui nho nhỏ, giản đơn như: bớt chi tiêu vào những trò vô bổ, giúp ai một điều gì, cho ai một ít gì hoặc tự thưởng cho mình bằng những chuyến dã ngoại bụi bặm, gần gủi hòa mình vào thiên nhiên và con người.... Mình tâm đắc và lấy làm kim chỉ nam với cuộc sống "chân thành và không hại ai" của Dotend.
    Mỗi người một cách sống và tự chọn cho mình một hướng đi đúng và phù hợp với chính mình. Dotend thích những gì bụi bặm, dân giã hơn những chổ hào nhoáng, diễm lệ...Dĩ nhiên không thế nào tránh được những trường hợp "éo le" đó, quan trọng là giữ được bình tỉnh, nếu không hòa đồng được, hãy im lặng...nhiều lúc như vậy lại tạo một sức hút vô hình nào đó hehe. Tính tình dotend thì khá flexible, nên dù đặt trong môi trường nào cũng sống được, tuy nhiên cũng cần một chút thời gian "thích nghi"
    Chỉnh sửa nội dung lần cuối bởi: Ngân_Vũ, 18-02-2012 lúc 10:59 PM
    khi mặt trời chiếu sáng trên biển, anh nghĩ về em. Khi ánh trăng mờ ảo vào mùa xuân, anh nghĩ về em.

  8. #8

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    Trích dẫn Nguyên văn của dotend:

    Xem bài viết
    Mỗi người một cách sống và tự chọn cho mình một hướng đi đúng và phù hợp với chính mình. Dotend thích những gì bụi bặm, dân giã hơn những chổ hào nhoáng, diễm lệ...Dĩ nhiên không thế nào tránh được những trường hợp "éo le" đó, quan trọng là giữ được bình tỉnh, nếu không hòa đồng được, hãy im lặng...nhiều lúc như vậy lại tạo một sức hút vô hình nào đó hehe. Tính tình dotend thì khá flexible, nên dù đặt trong môi trường nào cũng sống được, tuy nhiên cũng cần một chút thời gian "thích nghi"
    Ừ thì có thể mỗi người có một cách sống như Dotend nói. Nhưng dù gì đi nữa, mình cũng khó có thể flexible với cuộc sống của người bạn thượng lưu ngày nào! Đi nhậu thì đi bằng xe hơi. Ngồi nhậu với him, chỉ cần tay vừa với bao thuốc là đã có ngay một bàn tay bật lửa trước môi, trong suốt cuộc nhậu, him hút bao nhiêu điếu thuốc là bấy nhiêu em khác nhau mồi thuốc cho him, để rồi sau cuộc nhậu cứ mỗi một em đều nhận được một tờ bạc xanh lá cây phẳng lì. Mình càng không thể nào flexible với việc mà bàn nhậu chỉ có 2 người mà đồ ăn thì ngập ngụa như thể kêu cho 12 người và vô vàn những thói quen xa hoa khác. Mỗi một lời góp ý về sự chi tiêu đều nhận được những phản hồi y chang:"Mình làm ra tiền, mình có quyền bung ra để hưởng thụ". Cho đến bây giờ mình cũng chẳng mấy tiếc nuối cho quyết định chia tay. Mình khó có thể nào hòa hợp hoặc thích nghi với môi trường sống như thế cho dù thời gian là bao lâu đi nữa, đơn giản là vì mình xuất thân từ dân "lao động nghèo" mà!

  9. #9

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    2 ông bạn nói mà tui buồn cho 2 ông bạn ghê vậy đó, phải tự tin lên chứ, giàu có thì đã sao? Bạn bè thì cần gì câu nệ những chuyện ấy! Cái quan trọng nhất là những người bạn của mình có xem mình là 1 người bạn hay không? Đối xử với mình có thật lòng, có chân tình hay không kìa! Còn vụ ăn nhậu sang trọng thì mình nói thẳng: "Tao không thích những nơi này, lần sau mày có rủ thì đến những nơi Bình Dân thôi, mày là bạn của tao mình phải hiểu tao, phải thông cảm cho tao điều đó...."

    Anh TranTrungNien: Hãy thay đổi 1 chút suy nghĩ về chuyện ấy xem!

  10. #10

    Mặc định Re: tâm sự người "giàu"

    Trích dẫn Nguyên văn của Khổng Nghi:

    Xem bài viết
    2 ông bạn nói mà tui buồn cho 2 ông bạn ghê vậy đó, phải tự tin lên chứ, giàu có thì đã sao? Bạn bè thì cần gì câu nệ những chuyện ấy! Cái quan trọng nhất là những người bạn của mình có xem mình là 1 người bạn hay không? Đối xử với mình có thật lòng, có chân tình hay không kìa! Còn vụ ăn nhậu sang trọng thì mình nói thẳng: "Tao không thích những nơi này, lần sau mày có rủ thì đến những nơi Bình Dân thôi, mày là bạn của tao mình phải hiểu tao, phải thông cảm cho tao điều đó...."

    Anh TranTrungNien: Hãy thay đổi 1 chút suy nghĩ về chuyện ấy xem!
    A! Lại gặp Nhok ở đây nữa rồi! Người ta không thích đến những nơi bình dân mà nhok! Dẫu biết là bạn bè chân tình, thật lòng với mình, nhưng mà mình cứ thật tình hoài thì coi sao được nhok! Vài lần thì mình cũng phải trả một lần, nhưng trả một lần thì đi đứt hết tháng lương, sống sao nỗi nhok! hichic....! Cái tự trọng bự chảng nên trốn là thượng sách nhok ơi!

Trang 1/8 123 ... Cuối cùngCuối cùng

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đang xem chủ đề này (0 thành viên và 1 khách).

Quy định về việc gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi bài trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn
  •