T
SANG NHƯỢNG TOÀN BỘ WEBSITE VTN.
VUI LÒNG LIÊN HỆ: vuontinhnhan@gmail.com

Một không gian yên bình và lãng mạn,
Một phong cách sáng tạo thức uống độc đáo và khác biệt!

Lãng Café tuyển phục vụ
Kết quả từ 1 tới 6 trên tổng số 6

Chủ đề: Tìm hiểu AIDS và HIV

  1. #1
    Thành viên ưu tú blackraven's Avatar
    Tham gia
    25-11-2006
    Nơi ở
    In the dream
    Tuổi
    31
    Bài gởi
    940
    Bài viết blog
    5

    Mặc định Tìm hiểu AIDS và HIV

    HIV/AIDS là gì?

    HIV là tên viết tắt của cụm từ tiếng Anh Human Immuno-deficiency Virus (Virusgây suy giảm miễn dịch ở người). HIV có 2 týp là HIV-1 và HIV-2.

    AIDS là tên viết tắt của cụm từ tiếng Anh: Acquired Immuno Deficiency Syndrom (Hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải). Trước đây, bệnh được gọi là SIDA (viết tắt từ tiếng Pháp: Syndrome d'Immuno Deficience Acquise), nhưng do tên này trùng với tên của Tổ chức phát triển quốc tế Thụy Điển SIDA và tên của Tổ chức CIDA (Canađa) cũng gọi là "Si đa" nên thống nhất gọi là AIDS để tránh nhầm lẫn và phù hợp với tên quốc tế.

    AIDS là một bệnh mạn tính do HIV gây ra. HIV phá huỷ các tế bào của hệ miễn dịch, khiến cơ thể không còn khả năng chống lại các virus, vi khuẩn và nấm gây bệnh. Do đó bệnh nhân dễ bị một số loại ung thư và nhiễm trùng cơ hội mà bình thường có thể đề kháng được.

    Bản thân virus và nhiễm trùng được gọi là HIV. Thuật ngữ AIDS được dùng để chỉ giai đoạn muộn hơn của bệnh. Như vậy, thuật ngữ nhiễm HIV/AIDS được dùng để chỉ những giai đoạn khác nhau của cùng một bệnh.



    Chẩn đoán HIV/AIDS

    Triệu chứng lâm sàng:


    1. Nhóm triệu chứng chính:

    - Sụt cân trên 10% cân nặng.

    - Tiêu chảy kéo dài trên 1 tháng.

    - Sốt kéo dài trên 1 tháng.

    2. Nhóm triệu chứng phụ:

    - Ho dai dẳng trên 1 tháng.

    - Ban đỏ, ngứa da toàn thân.

    - Nổi mụn rộp toàn thân (bệnh Herpes).

    - Bệnh Zona (giời leo) tái đi tái lại.

    - Nhiễm nấm (tưa) ở hầu, họng, kéo dài hay tái phát.

    - Nổi hạch ít nhất là 2 nơi trên cơ thể (không kể hạch bẹn) kéo dài trên 3 tháng.
    * Chẩn đoán AIDS: Khi có ít nhất 2 triệu chứng chính + 1 triệu chứng phụ, mà không do các nguyên nhân ngoài HIV như: ung thư, suy dinh dưỡng, thuốc ức chế miễn dịch,...

    Các xét nghiệm chẩn đoán

    1. Xét nghiệm kháng thể. Là loại xét nghiệm được tiến hành phổ biến nhất, gián tiếp chỉ ra sự có mặt của HIV thông qua việc phát hiện kháng thể kháng HIV. Qui trình gồm sàng lọc ban đầu bằng sét nghiệm hấp thụ miễn dịch liên kết enzym (ELISA). Nếu kết quả (+), xét nghiệm ELISA được làm lại, nếu vẫn dương tính, kết quả được xác nhận bằng một phương pháp khác, thường là Western blot hoặc xét nghiệm miễn dịchhuỳnh quang.

    2. Xét nghiệm trực tiếp: Phát hiện chính bản thân HIV, bao gồm các xét nghiệm kháng nguyên (kháng nguyên p24), nuôi cấy HIV, xét nghiệm acid nucleic của tế bào lympho máu ngoại ci, và phản ứng chuỗi polymerase

    3. Các xét nghiệm máu hỗ trợ chẩn đoán và giúp đánh giá mức độ suy giảm miễn dịch, gồm đếm tế bào T CD4+ và CD8+, tốc độ máu lắng, đếm tế bào máu toàn phần, mỉcoglobulin beta huyết thanh , kháng nguyên p24...

    4. Các xét nghiệm phát hiện bệnh lây qua đường tình dục và nhiễm trùng cơ hội như giang mai, viêm gan B, lao...

    Điều trị

    Việc điều trị cho người nhiễm HIV/AIDS khá phức tạp và tốn kém nhưng chỉ giúp kéo dài sự sống chứ không chữa khỏi được bệnh. Gồm:

    1. Điều trị bằng thuốc:

    - Thuốc chống virus: CÁc thuốc chống virus ức chế sự phát triển và nhân lên của HIV ở những giai đoạn khác nhau trong vòng đời của virus. Hiện có một số nhóm như:

    + Các chất ức chế men phiên mã ngược tương tự nucleosid (NRTI): đây là nhóm thuốc chống retrovirus đầu tiên được triển khai. Chúng ức chế sự sao chép của một enzym HIV là men phiên mã ngược. Nhóm thuốc này gồm zidovudine, lamivudine, didanosin, zalcitabine, stavudine và abacavir. Một thuốc mới hơn là emtricitabine phải được dùng phối hợp với ít nhất là 2 thuốc AIDS khác, điều trị cả HIV và viêm gan B.

    + Các chất ức chế protease (PI): Nhóm thuốc này cản trở sự nhân lên của HIV ở giai đoạn muộn hơn trong vòng đời của nó bằng cách tác động vào enzym protease của virus, khiến cho HIV bị rối loạn cấu trúc và không gây nhiễm. Các thuốc trong nhóm gồm saquinavir, ritonavir, indinavir, nelfinavir, amprenavir, lopinavir và atazanavir.

    + Các chất ức chế men phiên mã ngược phi nucleosid (NNRTI). Những thuốc này gắn trực tiếp với men phiên mã ngược, gồm các thuốc nevirapine, delavirdine và efavirenz.

    + Các chất ức chế men phiên mã ngược nucleotid (NtRTI). Những thuốc này hoạt động rất giống chất ức chế men phiên mã ngược tương tự nucleotid nhưng tác dụng nhanh hơn. Thuốc duy nhất trong nhóm này là tenofovir ức chế cả HIV và viêm gan B, tỏ ra có hiệu quả ở bệnh nhân kháng NRTI.

    + Các chất ức chế hoà nhập: không cho virus nhân lên bằng cách ngăn không cho màng virus hoà nhập với màng của tế bào khỏe mạnh. Thuốc đầu tiên trong nhóm này là enfuvirtide tỏ ra ức chế được ngay cả những chủng HIV kháng thuốc mạnh nhất.

    - Thuốc điều hoà miễn dịch: Giúp tăng cường hệ miễn dịch, như: Alpha-interferon, interleukin 2, Ioprinasine,...

    - Thuốc phòng ngừa và điều trị bệnh cơ hội: Nhiều thuốc được sử dụng có hiệu quả để phòng ngừa và điều trị một số bệnh cơ hội xuất hiện ở người nhiễm HIV/AIDS.

    2. Trị liệu bổ sung:

    - Chế độ dinh dưỡng tốt, làm việc nghỉ ngơi điều độ.

    - Liệu pháp vitamin, liệu pháp vi lượng và châm cứu,...

    Đường lây truyền HIV

    HIV lây truyền qua 3 đường:

    Đường tình dục.

    Máu và các chế phẩm máu.

    Đường mẹ truyền sang con trong thời kỳ mang thai và cho con bú.

    * HIV không lây truyền qua:

    Giao tiếp thông thường: ôm, hôn, bắt tay, nói chuyện, ho, hắt hơi,...

    Dùng chung nhà tắm, bể bơi, bồn tắm, mặc chung quần áo, ngồi chung ghế,...

    Ăn uống chung bát đũa, cốc chén,...

    Côn trùng và súc vật không lây truyền HIV: ruồi, muỗi, chấy, rận, chó, mèo, gà, chim,...



    Dự phòng

    Dựa vào đường lây nhiễm HIV, có các biện pháp phòng sau:

    1. Phòng nhiễm HIV/AIDS lây qua đường tình dục:

    - Sống lành mạnh, chung thuỷ một vợ một chồng và cả hai người đều chưa bị nhiễm HIV. Không quan hệ tình dục bừa bãi.

    - Trong trường hợp quan hệ tình dục với một đối tượng chưa rõ có bị nhiễm HIV không, cần phải thực hiện tình dục an toàn để bảo vệ cho bản thân bằng cách sử dụng bao cao su mới (condom, áo mưa, bao kế hoạch) đúng cách.

    - Dùng thuốc diệt tinh trùng và HIV: phổ biến là Nonoxynol-9 (Menfagol) được làm dưới dạng kem bôi, viên đặt, hoặc tẩm vào màng xốp, bao cao su.
    2. Phòng nhiễm HIV/AIDS lây qua đường máu:

    - Không tiêm chích ma túy.

    - Chỉ truyền máu và các chế phẩm máu khi thật cần thiết, và chỉ nhận máu và các chế phẩm máu đã xét nghiệm HIV.

    - Hạn chế tiêm chích. Chỉ sử dụng bơm kim tiêm vô trùng. Không dùng chung bơm kim tiêm. Sử dụng dụng cụ đã tiệt trùng khi phẫu thuật, xăm, xỏ lỗ, châm cứu...

    - Tránh tiếp xúc trực tiếp với các dịch cơ thể của người nhiễm HIV

    - Dùng riêng đồ dùng cá nhân: dao cạo, bàn chải răng, bấm móng tay,...
    3. Phòng nhiễm HIV/AIDS lây truyền từ mẹ sang con:

    - Phụ nữ nhiễm HIV không nên mang thai, vì tỷ lệ lây truyền HIV sang con là 30%. Nếu có thai thì uống thuốc dự phòng theo hướng dẫn của bác
    Nếu phải cách xa, vì sao em thế...

  2. #2
    Thành viên ưu tú blackraven's Avatar
    Tham gia
    25-11-2006
    Nơi ở
    In the dream
    Tuổi
    31
    Bài gởi
    940
    Bài viết blog
    5

    Mặc định ĐẠi CƯƠng VỀ Hiv/aids

    I. ĐẠI CƯƠNG VỀ HIV/AIDS

    1. AIDS (SIDA) là gì?

    · SIDA do 4 chữ đầu của tên bệnh bằng tiếng Pháp (Syndrom d’Ilmmuno Déficience Acquise) có nghĩa là hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải. Tiếng Anh gọi là AIDS (Acquired - Immuno - Deficiency - Syndrome).

    o Hội chứng: Tập hợp nhiều triệu chứng và dấu hiệu bệnh.

    o Suy giảm miễn dịch: Suy giảm chức năng bảo vệ cơ thể chống lại sự tấn công của các mầm bệnh (vi trùng, virus, vi nấm...)

    o Mắc phải: Không phải do di truyền mà do bị lây lan từ bên ngoài.

    · Nguyên nhân gây bệnh AIDS là một loại virus có tên là HIV (còn gọi là virus SIDA). Bệnh lây qua đường tình dục, đường máu và đường mẹ truyền qua con.

    Tất cả mọi người không phân biệt màu da, nam, nữ, tuổi tác đều có thể mắc bệnh. Hiện nay AIDS chưa có thuốc chữa, thuốc chủng ngừa, tử vong 100%. Cách đối phó duy nhất là đừng để nhiễm HIV.

    2. Miễn dịch là gì?

    · Con người luôn luôn sống giữa vô số những mầm bệnh độc hại sẵn sàng gây bệnh cho cơ thể như: vi trùng, virus, vi nấm, ký sinh trùng và cả một số tế bào ung thư sinh sản lẻ tẻ trong cơ thể. Tuy nhiên cơ thể cũng có một hàng rào phòng vệ rất hiệu quả khiến cho phần lớn các mầm bệnh không thể gây bệnh được. Đó chính là hệ miễn dịch.

    · Hệ miễn dịch chủ yếu gồm các bạch cầu có trong máu giữ nhiệm vụ tuần tra và khi phát hiện mầm bệnh sẽ chiến đấu tiêu diệt mầm bệnh bảo vệ cơ thể.

    3. HIV là gì?


    · HIV là chữ viết tắt của virus gây AIDS bằng tiếng Anh Human-Immuno-Deficiency-Virus, có nghĩa là virus làm suy giảm miễn dịch ở người, ta quen gọi là virus SIDA.

    · Nguồn gốc của nó hiện nay vẫn chưa xác định. Chỉ biết rằng có 2 loại Virus là HIV1 và HIV2. Cả hai đều gây bệnh cho người.

    4. HIV xâm nhập vào cơ thể gây chết người như thế nào?


    Khi xâm nhập vào cơ thể con người, HIV tìm cách tấn công vào bạch cầu gây tàn phá hệ miễn dịch. Sau một thời gian, khi các bạch cầu bị tiêu diệt nhiều, khả năng chống đỡ với mầm bệnh bị giảm. Cơ thể sẽ bị mầm bệnh tấn công sinh ra nhiều chứng bệnh nguy hiểm dẫn đến cái chết.

    5. Diễn biến sau khi nhiễm HIV như thế nào?


    Sau khi nhiễm HIV, cơ thể sẽ trải qua 4 giai đoạn bệnh lý như sau:

    5.1. Giai đoạn sơ nhiễm: Lúc mới nhiễm HIV sẽ có một vài biểu hiện như sốt mệt mỏi, nhức đau tay chân... kiểu như bị cảm cúm.

    5.2. Giai đoạn nhiễm trùng không triệu chứng: Giai đoạn này, cơ thể gần như bình thường, không có biểu hiện triệu chứng. Lúc này bạch cầu chỉ bị tiêu diệt ít không đáng kể. Virus tiếp tục sinh sôi nẩy nở, nhìn bề ngoài không ai có thể biết được bệnh nhân đã bị nhiễm HIV, ngay cả chính bản thân người bệnh (nếu chưa xét nghiệm máu). Thời gian này kéo dài từ 5-10 năm.

    5.3. Giai đoạn có liên quan đến AIDS: Sau vài tháng đến vài năm từ lúc bị nhiễm sẽ xuất hiện các triệu chứng như sút cân, sốt dai dẳng, đỗ mồ hôi ban đêm, nổi hạch, tiêu chảy... Các triệu chứng kéo dài hoặc tái đi tái lại báo hiệu tình trạng hệ miễn dịch đã bắt đầu suy sụp.

    5.4. Giai đoạn bệnh AIDS:
    thực sự tương đương với hệ miễn dịch bị tàn phá gần hết, người bệnh chết dễ dàng vì các nhiễm trùng cơ hội như viêm màng não, viêm phổi, viêm ruột hoặc ung thư mạch máu, ung thư hạch... Giai đoạn này thường kéo dài không quá 2 năm. Có một số thuốc được dùng trong giai đoạn này nhưng chỉ giúp kéo dài sự sống một ít, còn không hoàn toàn điều trị dứt bệnh.

    6. Tình hình bệnh AIDS hiện nay:


    · Năm 1981 phát hiện tại Mỹ, sau đó lan rộng khắp thế giới. Hiện nay, theo ước tính của Tổ chức Y tế Thế giới, đã có 14 triệu người mắc bệnh HIV, 2 triệu rưỡi người bị AIDS và con số này sẽ được nhân lên gấp 3 vào cuối thập niêm này.

    · Riêng ở Việt Nam cas bệnh đầu tiên phát hiện cuối năm 1990, càng về sau phát hiện càng nhiều. Trong đó, đối tượng tiêm chích ma túy chiếm 90% số cas mắc bệnh, thứ đến là mãi dâm, bệnh hoa liễu... Tuổi nhỏ nhất mắc bệnh là 14 tuổi, cao nhất mắc bệnh là 64 tuổi. Vì con số luôn biến động nên chỉ nêu ra đây con số mắc vào tháng 7.1992 là 76 người thì đến tháng 7.1993 (sau 1 năm) đã là 600 người ở nhiều tỉnh thành trong cả nước. Và đến đầu năm 1994 con số nhiễm HIV đã hơn 1.000 người.



    II. ĐƯỜNG LÂY BỆNH


    1. Bệnh AIDS lây qua các đường nào?


    Vì HIV có nhiều trong máu, tinh dịch, âm đạo của người bị nhiễm nên AIDS lây truyền chủ yếu qua 3 đường chính sau:

    1-1 Quan hệ tình dục với người đã bị nhiễm HIV.


    1-2 Qua đường máu như:


    Bị truyền máu của người bị nhiễm HIV sang người chưa bị bệnh HIV.

    Dùng chung các dụng cụ tiêm chích, rạch da với người bị nhiễm HIV đặc biệt người nghiện chích ma túy cùng chung ống chích.

    1-3 Mẹ bị nhiễm HIV truyền qua cho con lúc có thai và khi sinh nở.

    2. Ai là người dễ bị nhiễm HIV nhất?

    Tất cả mọi người đều có thể bị lây. Nhưng dễ lây nhất là:

    · Những người có quan hệ tình dục bừa bãi.

    · Những người hành nghề mãi dâm không có cách tự bảo vệ.

    · Những người đồng tình luyến ái.

    · Những người tiêm chích ma túy

    · Những ngừơi bị truyền máu đã nhiễm HIV

    · Vợ, chồng, con hay tình nhân của những đối tượng trên.

    3. Bệnh AIDS không lây trong trường hợp nào?


    HIV không thể lây truyền qua những tiếp xúc thường ngày như: Bắt tay, ngồi cạnh nhau, nói chuyện, ôm hôn xã giao, ở chung nhà, làm việc chung phòng, học chung lớp, ăn uống chung, dùng chung điện thoại... Muỗi, rệp chích cũng không lây HIV.

    4. Nhìn bề ngoài có thể biết ai đã bị nhiễm HIV không?

    · Không Vì người bị nhiễm HIV ở giai đoạn đầu chưa có dấu hiệu gì nên nếu chỉ nhìn bề ngoài không thể biết được, thậm chí ngay cả người bệnh cũng không biết mình đã bị nhiễm bệnh. Do đó vô tình lây lan cho người khác.

    · Vậy làm thế nào để phát hiện người nhiễm HIV? Chỉ có xét nghiệm máu đễ phát hiện. Tuy nhiên, trong lúc mới bị nhiễm 1-3 tháng đầu, xét nghiệm chưa có thể phát hiện được gọi là khoảng thời gian "cưa số". Do đó, nếu nghi ngờ bị nhiễm HIV mà kết quả "âm tính" thì 3 tháng sau nên làm xét nghiệm lần nữa.



    III. CÁCH PHÒNG BỆNH


    1. Phòng bệnh bằng cách nào?

    · Không dùng chung kim, ống chích, dụng cụ châm chích, rạch da, nếu chưa được khử trùng đúng cách,

    · Chỉ nên truyền máu đã được kiểm tra HIV (ngành y tế chịu trách nhiệm).

    · Không quan hệ bừa bãi tình dục với người mãi dâm, đồng tình luyến ái hoặc quan hệ nhiều bạn tình. Nên chung thủy một vợ một chồng.

    · Sử dụng bao cao su đúng cách để ngăn ngừa bệnh AIDS lây qua đường tình dục.

    · Phụ nữ nhiễm HIV không nên có thai.

    2. Khử trùng đúng cách là như thế nào?

    · Đối với kim ống chích, dụng cụ rạch da làm bằng thủy tinh hay kim loại, cần đun sôi liên tục trong 20-30 phút tính từ lúc bắt đầu sôi. Chú ý các loại dụng cụ bằng nhựa không thể khử trùng để dùng lại được.

    · Đối với vật dụng như quần áo, chăn màn... dây dính máu người nhiễm HIV, cần ngâm trong dung dịch sát trùng trong 20 phút. Dung dịch thường dùng và có hiệu quả là Natri hypocforit (NaCLO)còn gọi là nước javel nồng độ 0,1%.

    IV. THAM VẤN VỀ AIDS

    1. Tham vấn là gì?

    · Tham vấn HIV/AIDS là cuộc đối thoại và mối quan hệ có tính cách tiếp diễn giữa khách hàng (hay bệnh nhân) và người tham vấn với mục đích.

    · Phòng ngừa lan truyền sự nhiễm HIV

    · Hỗ trợ về mặt tâm lý xã hội cho những người đã bị nhiễm HIV/AIDS.

    2. Tham vấn cho ai?


    Tham vấn là địa chỉ cần thiết cho tất cả mọi người có nhu cầu tuy nhiên cần thiết nhất cho.

    · Những người lo sợ rằng họ có thể bị nhiễm HIV

    · Những người bắt buộc phải xét nghiệm tham vấn trước xét nghiệm hoặc sau xét nghiệm mặc cho kết quả dương tính hay âm tính.

    · Đặc biệt hơn cả, tham vấn sẽ luôn luôn cần thiết cho người bị nhiễm HIV/AIDS. Qua tham vấn sẽ có sự thông cảm, hỗ trợ về tinh thần cho người bệnh.

    · Gia đình và bạn bè của người bị nhiễm HIV

    3. Tham vấn được tổ chức ở đâu?

    · Tham vấn có thể thực hiện ở bất kỳ nơi nào để trao đổi về HIV/AIDS bao gồm: dưỡng đường, bệnh viện, trung tâm y tế, trường học... và các cơ sở y tế khác.

    · Tham vấn cũng có thể thực hiện tại nơi cư trú của người bệnh, nếu cần thiết.



    4. Ai là người tham vấn?


    Ngoài các bác sĩ, y tá, các nhà tâm lý học... những người khác có thể khuyến khích đào tạo để tham gia tham vấn như các đoàn thể xã hội, như cán bộ Đoàn thanh niên, cán bộ Hội phụ nữ...

    5. Tại sao tham vấn lại cần thiết?

    Vì: - Nhiễm HIV là nhiễm trùng suốt đời.

    Một người có thể tránh khỏi bị lây nhiễm HIV hoặc tránh lây truyển cho người khác bằng cách thay đổi hành vi.

    Được thông báo về việc bị nhiễm HIV có thể gây ra cho đối tượng những áp lực tâm lý xã hội và những lo lắng lớn lao, thậm chí thay đổi hành vi hoặc làm tệ hại hơn căn bệnh của họ, nhất là trong hoàn cảnh sợ hãi, thiếu thông cảm, bị đối xử phân biệt.
    Nếu phải cách xa, vì sao em thế...

  3. #3
    Thành viên ưu tú blackraven's Avatar
    Tham gia
    25-11-2006
    Nơi ở
    In the dream
    Tuổi
    31
    Bài gởi
    940
    Bài viết blog
    5

    Mặc định Ai SẼ LÀ NgƯỜi NhiỄm Hiv?

    AI SẼ LÀ NGƯỜI NHIỄM HIV?

    Có thể là bất cứ ai, có thể là tôi, có thể là người thân của bạn và cũng có thể là bạn.

    Chúng ta không nhiều thì ít hầu như đều đã nghe nói đến vi rút HIV và bệnh AIDS. Song, vẫn còn nhiều người tin rằng cǎn bệnh này xa vời lắm, chỉ có những người nào đó mới bị mắc, chứ không có liên quan gì đến mình. Nếu bạn cũng tin như vậy thì xin bạn hãy nghĩ lại.

    Vài nǎm trước chúng ta còn tin đây là bệnh của người nước ngoài. Khi đó số người phát hiện có nhiễm HIV ở nước ta còn rất ít. Nhưng đến nay cǎn bệnh này đã trở thành một vấn đề nóng bỏng ở Việt Nam. Chúng ta có thể còn chưa thấm thía cái tai hại của vi rút HIV vì còn ít thấy người phát bệnh AIDS. Nhưng, do thời gian ủ bệnh dài từ 2 đến 10 nǎm, nên hiện giờ số người mang mầm bệnh HIV mà không biết lớn hơn nhiều số đã thành bệnh AIDS.

    Nhiều người cho rằng chỉ những người tiêm chích ma tuý và những người hành nghề mại dâm mới phải lo về AIDS, còn những người bình thường không thể nào mắc phải cǎn bệnh đó. Thật sai lầm một cách ngây thơ! Đúng là những người tiêm chích ma tuý và những người làm nghề mại dâm có nguy cơ nhiễm HIV cao hơn. Song, AIDS không phải dành riêng cho họ. Vợ, chồng, người yêu của người tiêm chích ma tuý có thể lây. Khách làng chơi, người vợ, người yêu của khách làng chơi có thể lây. Không chỉ có thế, tất cả những người này lại có thể lây cho người khác nữa.

    Ở nước ta bệnh đã lan ra cả những người thuộc các tầng lớp khác. Nó đang lặng lẽ tấn công cả xã hội.

    AIDS không có biên giới, không phân biệt màu da, tuổi tác, nghề nghiệp, giới tính. AIDS có thể gõ cửa nhà bạn đấy!

    Người làm nghề mại dâm nếu luôn dùng bao cao su chắc sẽ không nhiễm HIV. Người tiêm chích ma tuý nếu luôn dùng bơn kim một lần vứt đi chắc sẽ không nhiễm HIV. Nhưng nếu bạn là một người bình thường, không làm nghề mại dâm, cũng không tiêm chích, bạn vẫn có thể bị nhiễm khi thương yêu một người và ân ái không dùng bao cao su, nếu chẳng may người đó nhiễm HIV mà không biết.
    Nếu phải cách xa, vì sao em thế...

  4. #4
    Thành viên ưu tú blackraven's Avatar
    Tham gia
    25-11-2006
    Nơi ở
    In the dream
    Tuổi
    31
    Bài gởi
    940
    Bài viết blog
    5

    Mặc định Con ĐƯỜng LÂy NhiỄm VÀ CÁch PhÒng TrÁnh

    CON ĐƯỜNG LÂY NHIỄM VÀ CÁCH PHÒNG TRÁNH

    Thông qua quan sát và nghiên cứu, chúng ta đã biết được đại đa số người nhiễm HIV bị nhiễm qua một trong hai con đường: tình dục và dùng chung bơm kim tiêm. Ngoài ra phụ nữ nhiễm HIV có thể sinh con bị nhiễm, và người bị truyền máu nhiễm vi rút cũng bị lây nhiễm.

    1. Tình dục:

    1.1. Tại sao HIV lây truyền qua con đường tình dục?

    Trong giao hợp thông thường, dương vật của người nam và âm đạo người nữ tiếp xúc với các dịch sinh dục của nhau. Nếu người nam mang HIV thì HIV có thể đi qua lớp niêm mạc âm đạo người nữ (da mỏng ở bên trong che phủ bề mặt âm đạo) vào những mạch máu nhỏ li ti có rất nhiều dưới lớp niêm mạc, khiến người nữ bị nhiễm. Nếu người nữ mang HIV thì HIV có thể truyền sang người nam qua niêm mạc ở lỗ dương vật hoặc qua lớp da bao phủ đầu dương vật ở phía ngoài. Lớp da này mỏng nên trong khi giao hợp dễ bị vết xước rất nhỏ không nhận thấy, tạo điều kiện cho HIV xâm nhập.

    1.2. Còn các kiểu tình dục hiếm hơn thì sao?

    Khi giao hợp bằng miệng (như dương vật - miệng, hay miệng - âm hộ), khả nǎng lây truyền HIV thấp hơn so với giao hợp thông thường. Nhưng nếu trong miệng có lở xước, hay có chảy máu rǎng thì HIV có khả nǎng lan truyền. Vi rút HIV ở sinh dục có thể xâm nhập vào vết xước ờ miệng người kia. Hoặc HIV trong máu ở vết xước trong miệng có thể xâm nhập cơ thể người kia qua âm đạo hoặc dương vật. Vấn đề là nhiều khi trong miệng có những vết xước rất nhỏ mà ta không biết đến.

    Giao hợp dương vật - hậu môn là hình thức giao hợp dễ làm lây HIV nhất. Đó là do hậu môn và trực tràng (ống trong hậu môn) rất dễ sây xước bởi không có chất dịch làm trơn như âm đạo nên tạo điều kiện rất tết cho HIV chuyển từ người này sang người kia.

    “Đã quan hệ tình dục với người nhiễm HIV có đồng nghĩa với đã nhiễm không?”. Không. Không phải cứ quan hệ tình dục một lần là nhất thiết nhiễm HIV. Song, khả nǎng đó luôn luôn có. Ân ái với người nhiễm HIV, có người không bị nhiễm ngay, nhưng cũng có người bị nhiễm ngay từ lần đầu tiên. Số lần không an toàn càng cao thì khả nǎng truyền nhiễm càng cao.

    1.3. Không quan hê tình dục:

    Không quan hệ tình dục là một phương pháp phòng tránh HIV khá hữu hiệu. Hiện nay có nhiều bạn thanh niên có quan điểm chừng nào còn chưa lập gia đình thì còn không quan hệ tình dục, và sẽ chỉ quan hệ tình dục trong hôn nhân thôi. Thực tế người ta vẫn có thể “yêu” mà không cần đến “tình dục”.

    Nhưng tại sao lại không nói đây là phương pháp phòng tránh “hoàn toàn hữu hiệu” mà chỉ nói “khá hữu hiệu”? Lý do là chuyện tình dục nhiều khi xảy ra “ngoài ý muốn” hai người. Chúng tôi đã gặp một số bạn có quan điểm khá cứng rắn không quan hệ tình dục nếu chưa cưới, song kết cục vẫn phải cưới chạy thai. “Những chuyện này chẳng ai nói mạnh được”.

    Do đó nếu bạn nghĩ mình phòng HIV bằng cách không quan hệ tình dục thì bạn phải thật quyết tâm, phải cảnh giác với chính bản thân mình và... có lẽ hay nhất là dự phòng một phương án khác để phòng thân trong trường hợp tình thế thay đổi. Đó chính là bao cao su.

    1.4. Chung thủy từ cả hai phía khi biết chắc cả hai không bị nhiễm HIV

    Chung thủy vốn là một đức tính mà người Việt Nam ta hằng coi trọng. Dù không xét đến khía cạnh đạo đức thì cũng có thể thấy rõ chung thủy là một điều mang lại nhiều ích lợi. Ở thời đại hiện nay, chung thủy không những bảo vệ hạnh phúc lứa đôi mà còn có thể bảo vệ sức khỏe con người. Nếu có vợ, chồng hay người yêu, bạn hãy coi trọng hơn nữa việc chung thủy

    Chung thuỷ về tình dục góp phần tích cực ngǎn chặn sự lan nhiễm con vi rút HIV. Nhưng ta cũng rất cần phải nhớ: Luôn chắc chắn tránh được HIV thì cần cả hai người chung thủy và biết chắc cả hai không nhiễm HIV.

    Nếu chỉ một người chung thủy thì cũng chẳng khác gì đóng kín cửa trước nhưng lại mở cửa sau, kẻ gian vẫn dễ dàng lẻn vào được.

    Lẽ dĩ nhiên chỉ nên áp dụng cách chung thủy này với người không có nguy cơ nhiễm HIV khác. Nếu vợ, chồng hay người yêu của bạn có khả nǎng nhiễm thông qua đường dùng chung bơm kim tiêm không tiệt trùng thì bạn rõ ràng là bị nguy hiểm đấy.

    1.5. Dùng bao cao su

    Bao cao su có thể coi là thần hộ vệ nếu ta dùng bao cao su và dùng đúng cách. Nó giúp ta tránh được HIV và bao nhiêu rắc rối khác, trong đó có cả các bệnh lây truyền qua đường tình dục.

    Lý do đơn giản nhất cần phải dùng bao cao su là ta không thể biết người khác có nhiễm HIV hay không, thậm chí người nhiễm HIV rất có thể cũng không biết mình bị nhiễm. Có dùng bao cao su thấu đáo hay không là ở quyết định của mỗi người. Nhưng nếu bạn có quan hệ tình dục thì hãy nhớ một điều vô cùng quan trọng là: Bạn có thể đảm bảo không lây nhiễm HIV bằng cách luôn luôn dùng bao cao su.

    Bạn ơi, nếu một người không muốn dùng bao cao su với bạn thì hãy cẩn thận đấy, vì trước khi gặp bạn rất có thể người ấy cũng đã gặp người khác mà không dùng bao cao su. Còn ngược lại thấy người ta muốn dùng bao cao su, bạn đừng nghĩ người ta đã có quan hệ tình dục nhiều hay không tin tưởng bạn. Điều đó chỉ thể hiện là người ta có ý thức bảo vệ bản thân và bảo vệ bạn, tôn trọng bản thân và tôn trọng bạn mà thôi.

    2. Dùng chung bơm kim tiêm không tiệt trùng:


    Dùng chung bơm kim tiêm mà không tiệt trùng sau mỗi lần sử dụng khiến cho máu người trước còn đọng trên bơm kim đi thẳng vào mạch máu của người sau. Dù không nhìn thấy thì bơm kim vẫn có máu đọng đó. Do đó nếu có vi rút HIV thì nó lây được dễ dàng.

    Hàng ngày ta thường nghe hay trông thấy ở ngoài đường các khẩu hiệu như: “Tiêm chích ma tuý gây ra AIDS”. Nói chính xác ra thì chất ma tuý tự nó không gây ra AIDS, mà chỉ có dùng chung dụng cụ tiêm không tiệt trùng mới khiến cho HIV lây nhiễm, gây ra bệnh AIDS. Nguyên nhân khiến cho người tiêm chích ma tuý có nguy cơ nhiễm HIV cao là các điểm tiêm chích thường dùng một bơm kim tiêm cho nhiều người. Có khi anh em bạn bè cũng rủ nhau tiêm chung mà không nghĩ đến có thể có người bị nhiễm. Anh Hà đã chích sáu nǎm nay tâm sự: “Đến tiệm thì chấp nhận hết. Mười người thì cả mười người một cái xi lanh đấy thôi. Mà tiêm thì phải nhanh nhanh vì hây giờ công an họ làm gắt lắm”. Chị Hưng hoạt động xã hội với các anh chị em tiêm chích cho biết: “Lúc lên cơn nghiện người ta vớ được cái bơm nào là chích cái đó”. Thật đáng buồn.

    Hiện nay có hiện tượng nhiều bạn thanh niên bắt đầu sử dụng ma tuý. Nhiều bạn nghĩ mình chỉ thử chơi một, hai lần sẽ không nghiện. Nhưng ma tuý rất nguy hiểm, đa số người nghiện lúc bắt đầu đều nghĩ chỉ thử thôi, nhưng rồi bị nghiện ngay. Có bạn cho rằng nếu hút hay hít thì không ngại HIV. Nhưng nhiều người lúc đầu chỉ hút hay hít thôi, lâu ngày nghiện nặng không có tiền để hút hay hít nữa nên phải chuyển sang tiêm chích. Do vậy tối nhất là tránh thật xa các loại ma tuý. Còn nếu đã dính vào ma tuý thì ta nên cố mà bỏ sớm.

    Và bạn nên nhớ khi nào dùng đến bơm kim tiêm dù là tiêm thuốc y tế hay tiêm chích ma túy, cũng phải đảm bảo an toàn bơm kim.

    Trong các bệnh viện, bơm kim tiêm được tiệt trùng sau mỗi lần sử dụng. Nhưng nếu bạn quá lo lắng thì hãy mua loại bơm kim dùng một lần vút đi hiện bán nhiều ở các hiệu thuốc. Giá rất rẻ, chỉ khoảng 1000 đồng/bộ.

    Vài lời nói riêng với các bạn chưa bỏ được tiêm chích ma tuý:

    An toàn nhất là bạn dùng loại bơm kim một lần vứt đi. Nếu không có được thì bạn nên sắm một bộ bơm kim riêng, giá chỉ có 6000 đồng. Bạn nên chú ý mỗi lần lại tiệt trùng bơm kim để giữ vệ sinh, vì nếu bơm kim bẩn thì có thể gây nhiễm trùng, nguy hiểm. Cần tránh dùng bơm kim của người khác, đặc biệt là bơm kim của chủ tụ điểm.

    Nếu bất đắc dĩ lắm mà phải dùng chung bơm kim thì phải tiệt trùng bơm kim sau khi tiêm cho mỗi người. Nhưng tốt nhất là chuẩn bị trước, đừng bao giờ để phải dùng chung bơm kim với người khác.

    Có người tin là mình không thể nào có HIV, hoặc tin là bạn chích không thể có HIV. Thử nghĩ xem: hầu hết những người tiêm chích ma tuý đều đã có lần dùng chung bơm kim với người khác. Vậy, bạn đừng tự lừa phỉnh mình nhé. Ai cũng có khả nǎng bị nhiễm.

    Cũng cần nói thêm là nếu bạn đã từng dùng chung bơm kim với người khác thì cũng không nhất thiết là bạn bị nhiễm. Nếu chưa nhiễm thì bạn thật là may mắn, nhưng ít ai may mắn được mãi. Nếu bạn không bảo vệ mình bây giờ thì ngày mai có thể sẽ là quá muộn.

    Dùng riêng bơm kim hoặc tiệt trùng bơm kim, bạn bảo vệ được bản thân mình và cả những người khác.

    Không ai đáng phải chết vì AIDS. Ma tuý tuy rất khó nhưng còn có khả nǎng cai được. HIV đã vào người thì không ai “cai” được nó đâu.

    3. Truyền từ mẹ sang con:


    Phụ nữ nhiễm vi rút HIV nếu sinh con sẽ có khả nǎng khoảng 30% là con nhiễm HIV theo mẹ, có nghĩa là cứ 100 bà mẹ nhiễm HIV sinh con thì có khoảng 30 trẻ bị nhiễm. Vi rút HIV có thể lây sang bé qua nhau thai khi bé còn nằm trong bụng mẹ, qua máu và chất dịch của mẹ khi sinh, và một số nhỏ lây qua sữa mẹ khi mẹ cho bé bú. Trẻ sơ sinh bị nhiễm HIV thường không sống được quá ba nǎm, bé sẽ bị bệnh và chết.

    Trẻ do mẹ nhiễm HIV sinh ra thường xét nghiệm dương tính, tức là trong cơ thể bé có kháng thể kháng HIV. Nhưng như thế không có nghĩa là bé đã bị nhiễm. ở trong bụng mẹ và khi bú sữa mẹ, bé nhận các chất kháng thể của mẹ để giúp bé chống bênh tật. Có thể bé không bị nhiễm HIV, nhưng cơ thể bé còn lưu nhiều kháng thể mẹ truyền cho, trong đó có cả kháng thể kháng HIV. Do đó xét nghiệm của bé là dương tính mặc dù không nhiễm vi rút. Bé chỉ có kết quả xét nghiệm chính xác vào khoảng 6 - 12 tháng sau khi sinh. Khi đó trong máu của bé không còn các kháng thể của mẹ, mà chỉ có các kháng thể do cơ thể bé tự sinh ra. Nếu kết quả xét nghiệm lúc này là dương tính thì mới xác định bé có nhiễm HIV.

    4. Truyền máu nhiễm vi rút:

    Truyền máu là con đường lây nhiễm trực tiếp. Trong truyền máu, máu của người khác đi thẳng vào mạch máu của ta, hơn nữa lượng máu này lại lớn. Do đó bất cứ ai bị truyền máu của người nhiễm HIV đều bị lây nhiễm.

    Kể từ nǎm 1994 trở đi, theo quy định tất cả các bệnh viện đều phải xét nghiệm HIV máu trước khi truyền, để tránh truyền máu nhiễm vi rút cho bệnh nhân. Do vậy, độ an toàn truyền máu rất cao. Tất nhiên vẫn có một khả nǎng là có người bị nhiễm HIV nhưng còn ở trong thời kỳ “cửa sổ” (khoảng 3 - 6 tháng sau khi nhiễm có thể chưa sinh kháng thể) thì xét nghiệm không phát hiện được là có nhiễm và bệnh viện vẫn chấp nhận máu của người đó. Song khả nǎng này nhỏ.

    Cẩn thận thì bạn hãy yêu cầu bệnh viện xét nghiệm lại máu trước khi truyền. Xét nghiệm không chỉ để tìm kháng thể kháng HIV mà còn để loại trừ các bệnh khác như sốt rét, giang mai, viêm gan B...

    Nếu vài tháng nữa bạn có kế hoạch phẫu thuật và sẽ cần máu thì có thể yêu cầu bệnh viện trích máu của mình từ bây giờ để dự trữ nếu điều kiện sức khỏe cho phép. Như vậy bạn tránh dùng máu của người khác, không sợ nguy cơ lây HIV.

    Hoặc bạn cũng có thể xin máu trước của một người thân bạn biết rõ không nhiễm HIV, để không phải dùng máu của bệnh viện. Làm vậy là rất hay, vì vừa được an toàn, vừa tiết kiệm được máu cho bệnh viện.

    Ngoài những đường lây thông thường là tình dục không có bao cao su bảo vệ, chung bơm kim tiêm không tiệt trùng, truyền máu nhiễm HIV và truyền từ mẹ sang con, HIV hầu như không lây nhiễm qua các đường khác.

    Trong dịch vụ y tế, các dụng cụ nhìn chung đều được khử trùng, nên không đáng ngại. Song, nếu bạn còn lo thì hãy hỏi bác sĩ dụng cụ đã được tiệt trùng, đã đảm bảo an toàn chưa và yêu cầu tiệt trùng dụng cụ. Đây là quyền lợi của bạn.

    Ngoài ra, khi đi cạo râu hoặc sửa móng tay ở hiệu, bạn có thể yêu cầu người làm rửa sạch dụng cụ và cẩn thận hơn nữa là lau bằng cồn.

    Nếu có bao giờ xǎm mình, bạn nhất thiết cần yêu cầu tiệt trùng dụng cụ thật cẩn thận trước khi xǎm, vì tiệt trùng không phải chỉ để tránh lây nhiễm HIV mà còn để tránh nhiễm trùng do dụng cụ bẩn.
    Nếu phải cách xa, vì sao em thế...

  5. #5
    Thành viên ưu tú blackraven's Avatar
    Tham gia
    25-11-2006
    Nơi ở
    In the dream
    Tuổi
    31
    Bài gởi
    940
    Bài viết blog
    5

    Mặc định PhẢi LÀm GÌ Khi MÌnh ĐÃ NhiỄm Hiv?

    PHẢI LÀM GÌ KHI MÌNH ĐÃ NHIỄM HIV?

    Khi phát hiện ra mình bị nhiễm HIV, phần đông sẽ hoảng hốt, sợ hãi, hoặc sẽ buồn. Có người nói: "Bị thì sẽ tự tử thôi, không sống nổi đâu". Nhưng cái khủng hoảng ban đầu rồi sẽ qua. Cái quan trọng là tiếp theo sẽ sống như thế nào. Có bạn cho rằng phải "Sống đẹp những ngày còn lại". Nhiễm HIV cũng còn sống một số nǎm nữa. Sống đẹp có khó không, muốn sống đẹp phải làm gì? Điều đó tùy theo mỗi người, nhưng có một số điều cần quan tâm, đó là chỗ dựa tinh thần, niềm vui, sức khỏe, và tránh lan nhiễm, lây bệnh khác hay tái nhiễm.

    1. Chỗ dựa tinh thần

    Chỗ dựa tinh thần thường là gia đình hay bạn bè thân thiết. Đó là người sẽ lắng nghe ta trút nỗi lòng hoặc nói một câu an ủi khi ta cần đến. Đó là người làm ta vui, làm ta yên lòng. Ai cũng cần tìm lấy chỗ dựa tinh thần để trải qua những giờ phút bất ổn.

    Ngoài ra, bạn có thể tìm đến, và nên tìm đến những trung tâm tư vấn về HIV/AIDS. Ở đây có những người hiểu được những khó khǎn của bạn, có thể giúp bạn tìm cách khắc phục. Họ có thể giúp bạn vượt qua những cơn trầm cảm, những khi tuyệt vọng. Ở thành phố Hồ Chí Minh hiện nay có câu lạc bộ "Bạn giúp bạn" do một số người nhiễm HIV thành lập để cùng chia sẻ vui buồn và tương trợ nhau. Bạn có thể tìm đến đó. Rất hy vọng trong tương lai sẽ có nhiều địa phương có được những câu lạc bộ như thế.

    2. Niềm vui

    Ta rất cần đến những niềm vui làm cho ta thấy yêu đời. Nếu phát hiện ra mình nhiễm HIV mà chỉ suốt ngày ngồi ủ rũ, gặm nhấm nỗi đau của mình thì bạn sẽ sống khổ và chết sớm. Bạn hãy đứng dậy và làm một việc gì đó mà mình thích.

    Lỡ nhiễm HIV thì đừng nghĩ là đã hết sống. Bạn cứ sống tiếp, cứ làm cái gì mình thích hay thấy nên làm. Nó sẽ đem lại cho cuộc sống của bạn ý nghĩa và niềm vui.

    3. Sức khỏe

    Khi đã bị nhiễm mầm bệnh thì phải chú ý đến sức khỏe. Nên ǎn uống tốt, đủ chất, đủ vitamin, tránh các thức ǎn tái và sống, rau sống, thức ǎn vệ sinh không tốt. Nên hoạt động và nghỉ ngơi điều độ, đồng thời tập thể dục, tập dưỡng sinh để tǎng cường sức khỏe. Nếu sức khỏe tốt thì sẽ sống được lâu và sống vui.

    4. Tránh lan nhiễm, tránh lây bệnh khác, tránh tái nhiễm

    Để bảo vệ sức khỏe, bạn cần phải tránh tất cả các thứ bệnh truyền nhiễm nói chung và các bệnh lây truyền qua đường tình dục nói riêng. Một cái không may là người nhiễm HIV thì dễ nhiễm các bệnh lây truyền qua đường tình dục khác, và người có các bệnh này thì cũng dễ nhiễm HIV. Người nhiễm HIV cũng rất nên tránh tái nhiễm HIV từ một người khác, vì vi rút HIV vào mỗi người phát triển theo một cách nên vi rút HIV của người này khác vi rút HIV của người khác, nhiễm càng nhiều thì càng hại. Còn đối với người khác thì bạn đừng đem cái vi rút không may của mình cho người ta.

    Do đó cần phải cẩn thân, luôn luôn dùng bao cao su nếu quan hệ tình dục, và tránh mọi khả nǎng tiếp xúc máu.

    HÃY SỐNG LẠC QUAN!


    Tài liệu tham khảo từ UBPC Quốc gia và Trung tâm TTGDSKTP Hồ Chí Minh
    Chỉnh sửa nội dung lần cuối bởi: blackraven, 10-03-2007 lúc 02:49 PM
    Nếu phải cách xa, vì sao em thế...

  6. #6
    Quả ngọt Guinness's Avatar
    Tham gia
    31-07-2005
    Nơi ở
    Xứ Sở Sương Mù !!!
    Tuổi
    35
    Bài gởi
    666

    Mặc định Re: Tìm hiểu AIDS và HIV

    Chủng loại vi-rút được tìm thấy trong cơ thể của đa phần những người bị nhiễm HIV tại Hoa Kỳ và Âu châu có xuất xứ từ Haiti.

    Một toán khoa học gia quốc tế đã tìm được bằng chứng cho thấy chủng loại vi-rút này đi từ Haiti và đến Hoa Kỳ hồi năm 1969 trước khi lây lan đi nơi khác.

    Toán khoa học gia này thuộc Viện Hàn Lâm Khoa Học Hoa Kỳ hy vọng khám phá mới này sẽ giúp cho họ tìm được một thuốc chữa HIV vốn là nguyên nhân đưa đến bệnh Aids.

    "Vi-rút HIV-1 thuộc nhóm M và tiểu nhóm B" lan tràn tại Hoa Kỳ, Âu châu và nhiều nước tại Nam Mỹ, Úc và Nhật.

    Nay các nhà khoa học nói rằng họ biết được xuất xứ của chủng loại này.

    'Chỉ có một người'

    Toán khoa học gia này đã lưu vào thư viện các mẩu thử nghiệm máu của năm nhóm người bị Aids đầu tiên -tất cả là người Haiti di cư sang Hoa Kỳ - và họ cũng đã phân tích di thể của 117 bệnh nhân Aids trên thế giới.

    Với dữ kiện này, các nhà khoa học đã tạo lại nguồn gốc vi-rút, và họ tin rằng chủng loại vi-rút đến đất Hoa Kỳ rừ Haiti, rất có thể từ mỗi một người vào khoảng năm 1969.

    Ông Michael Worobey thuộc trường đại học bang Arizona tại thành phố Tucson là một trong các tác giả của bản nghiên cứu.

    Ông nói rằng bản nghiên cứu mới nhất cho thấy người đầu tiên bị nhiễm vi-rút HIV từ Haiti và đến Hoa Kỳ vào khoảng giữa thập niên 1960.

    Theo ông Worobey, rất có thể người này bị nhiễm tại Phi châu -Phi châu là châu lục được cho là nơi xuất xứ ra vi-rút HIV -trước khi người này đến Hoa Kỳ.

    Ông nói với đài BBC rằng "Vi-rút HIV lây lan tại Haiti trước năm 1966".

    "Một vài năm sau, một chủng loại được biến thể tại Haiti và sau đó đã bùng phát khắp thế giới như chúng ta đã biết".


    Chủng loại HIV chính 'đến từ Haiti'


    Giáo sư Worobey và các đồng nghiệp muốn truy tìm xuất xứ của vi-rút HIV xa hơn thế . Ông nghi ngờ rằng vi-rút này đến Haiti từ Congo vì có một số người Haiti làm việc tại Phi châu vào lúc đó.

    Ông nói rằng tìm hiểu được nguồn gốc của vi-rút này sẽ giúp cho các nhà khoa học tiên đoán được vi-rút này biến dạng như thế nào trong tương lai.
    " Vấn đề kg ở chỗ xã hội có chấp nhận Gay hay không?Mà là Gay chúng ta sống Ý Thức như thế nào để được điều đó !!!"

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đang xem chủ đề này (0 thành viên và 1 khách).

Quy định về việc gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi bài trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn
  •