<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>VuonTinhNhan.Net - Blogs</title>
		<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php</link>
		<description>The Most Favourite Gay Site in Vietnam Website Việt Gay lớn nhất thế giới - Radio - Movies - Forum - Make Friends - Chat Room - Music - Magazine - E-cards - Games - Một Khu Vườn khổng lồ dành cho bạn - Một trang web bổ ích, thông tin được cập nhật chuyên nghiệp, nhanh chóng và hấp dẫn Vietnamese Gay Community</description>
		<language>en</language>
		<lastBuildDate>Fri, 21 Nov 2008 09:20:28 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://www.vuontinhnhan.net/forum/images/_Spring/misc/rss.jpg</url>
			<title>VuonTinhNhan.Net - Blogs</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php</link>
		</image>
		<item>
			<title>Kiếp Nghèo</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1159</link>
			<pubDate>Thu, 20 Nov 2008 14:46:41 GMT</pubDate>
			<description>Đường về đêm nay vắng tanh  
 
Rạt rào hạt mưa rớt nhanh  
 
Lạnh lùng mưa xuyên áo tơi  
 
Mưa chẳng yêu kiếp sống mong manh</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Đường về đêm nay vắng tanh <br />
<br />
Rạt rào hạt mưa rớt nhanh <br />
<br />
Lạnh lùng mưa xuyên áo tơi <br />
<br />
Mưa chẳng yêu kiếp sống mong manh <br />
<br />
<br />
<br />
Lầy lội qua muôn lối quanh <br />
<br />
Gập ghềnh đường đê tối tăm <br />
<br />
Ngập ngừng dừng bên mái tranh <br />
<br />
nghe trẻ thơ thức giấc bùi ngùi <br />
<br />
<br />
<br />
Êm êm tiếng hát ngân nga ôi lời mẹ hiền ru thiết tha <br />
<br />
Không gian tím ngắt bao la như thương đường về quá xa <br />
<br />
Mưa ơi có thấu cho ta lòng lạnh lùng giữa đêm trường <br />
<br />
Đời gì chẳng tình thương không yêu thương <br />
<br />
<br />
<br />
Thương cho kiếp sống tha hương thân gầy gò gởi cho gió sương <br />
<br />
Đôi khi muốn nói yêu ai nhưng ngại ngùng đành lãng phai <br />
<br />
Đêm nay giấy trắng tâm tư gởi về người chốn mịt mùng <br />
<br />
Đời nghèo lòng nào dám mơ tình chung <br />
<br />
<br />
<br />
Trời cao có thấu cúi xin người ban phước cho đời con <br />
<br />
Một mái tranh yêu, một mối tình chung thủy không hề phai <br />
<br />
Và một ngày mai mưa không nghe tiếng khóc trong đêm dài <br />
<br />
Đây cả nỗi niềm biết ngày nào ai thấu cho lòng ai <br />
<br />
<a href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Kiep-ngheo-Thanh-Tuyen.IWZCU660.html" target="_blank">http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/....IWZCU660.html</a><br />
<br />
nghèo tiền bạc,nghèo cả tình yêu,đến nỗi nghèo cả đường đi lối về, kiếp nghèo là thế...trời cao có thấu,cúi xin người ban phước cho đời con,một mái tranh yêu,một khối tình chung thủy không hề phai.... và rồi một ngày nào đó không biết có ai thấu cho lòng ai,,, chừng nào ai đó thấu cho lòng ai ruốt cuộc đó là một câu hỏi hỏi ai ,xin ai,ông trời chăng?</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>the_devil</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1159</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Khai trương</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1158</link>
			<pubDate>Thu, 20 Nov 2008 07:58:47 GMT</pubDate>
			<description>Lần đâu tiên viết Blog trên VTN nè, tự nhiên không biết sao tâm trạng không vui gì hết, vào VTN thấy chữ Blog, chưa bao giờ sử dụng chất năng này của...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Lần đâu tiên viết Blog trên VTN nè, tự nhiên không biết sao tâm trạng không vui gì hết, vào VTN thấy chữ Blog, chưa bao giờ sử dụng chất năng này của VTN, thôi thì vào viết đại vậy. Mình có ghé lại xem những phần dự thi trong thời gian qua cùng với T-start, cũng mệt nhỉ, bao nhiêu là thăng trầm. Người ca nói xướng ca vô loài, có đôi khi mình nghĩ mình hát để phục vụ bản thân mình, có nhiều người buồn và vui thì nói với bạn bè, ngồi quan cafes tâm sự, mình lại có sở thích khác, tâm sự bằng âm nhạc.<br />
Năm nay là một năm không may mắn với tôi.</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>dragon1402</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1158</guid>
		</item>
		<item>
			<title>chiềm xuồn...?</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1157</link>
			<pubDate>Thu, 20 Nov 2008 02:45:41 GMT</pubDate>
			<description>Anh Sẽ Đến Chứ ??? .. 
 
 
Hôm nay anh lại đến trễ, ly nước đá đã khô cạn tự lúc nào.  
 
Giờ đã là 4 giờ..thật khó chịu..em không thích khoảng...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Anh Sẽ Đến Chứ ??? ..<br />
<br />
<br />
Hôm nay anh lại đến trễ, ly nước đá đã khô cạn tự lúc nào. <br />
<br />
Giờ đã là 4 giờ..thật khó chịu..em không thích khoảng thời gian này. Nó làm em cảm thấy mệt mỏi thêm... <br />
<br />
Chợt... <br />
<br />
Có tiếng bước chân ai đang hối hả…chạy lại ngày một gần hơn <br />
<br />
“Anh xin lỗi ! Anh đến trễ..anh ngủ quên mất..” <br />
<br />
Vẫn là câu xin lỗi nhẹ tựa chiếc lông hồng, lời nói như chiếc lá đang thả mình về đất mẹ ngòai sân kia..mà sao trong lòng lại nẵng trĩu như tảng đá – giường cho thảm mùa thu bé nhỏ… <br />
<br />
“ Ừ, không sao đâu..em chờ bao lâu cũng được mà…” tuy nói thế nhưng em đã nghĩ đến lúc anh để em nơi đây lẻ loi một mình giữa chốn thanh vắng này… <br />
<br />
“ Em này, tối nay anh muốn..đền bù lại cho em..nếu như anh tính không sót là anh đã trễ hẹn em ít nhất là 36 lần, tổng cộng là 90 tiếng…Anh…sáng mai, 3h sáng..em có thể ngồi tại sân vận động được ko?..anh sẽ đến..anh hứa thật đấy. Anh chờ em..” <br />
<br />
“ Hả?...” <br />
<br />
Anh chạy đi như đang trốn tránh ánh mắt em …. <br />
************************************************** **** <br />
3 giờ sáng, sân vận động bóng đá… <br />
Lạnh quá… cái cóng của buổi đêm thật đáng sợ, như đang cứa vào da thịt, sắc ngọt.. <br />
<br />
Nơi này thật tuyệt vời..nó gợi lên những kỉ niệm tưởng như đã đi vào quên lãng trong em…trở về ngày em cùng anh đi xem bóng đá, anh hét thật lớn, như anh đang muốn át khi tiếng ồn náo nhiệt trong khán đài. Và kết quả là anh không thể nói thêm được lời nào mặc dù ngày mài anh có buổi thuyết trình quan trọng. Anh cười rồi gạt đi, coi nó như việc chẳng đáng để tâm… <br />
<br />
Nhưng về sau này, anh luôn trễ hẹn với em, nó có làm anh phải suy nghĩ không? Hay cũng chỉ là chiếc lá thu treo trước gió ? <br />
<br />
Chẳng ai đếm xem trên sân có bao nhiêu ngọn cỏ cả…vậy mà anh đến đến từng ngày anh trễ hẹn với em… <br />
<br />
Giật mình… <br />
<br />
Gần đến giờ rồi mà em chẳng thấy bóng dáng anh đâu? <br />
<br />
Không sao, rồi anh sẽ đến. Em tin điều đó, anh đã hứa với em rồi mà. <br />
Some day my prince will come <br />
<br />
Some day we'll meet again <br />
<br />
And away to his castle we'll go <br />
<br />
To be happy forever I know <br />
Em nhớ ngày nào, em còn là một cô bé ngồi mong ước đến lúc nào đó em sẽ trao trọn trái tim mình cho người đó không một chút ân hận..mà sao phải ân hận nhỉ?... <br />
<br />
Chẳng có gì là phải hối tiếc, cứ coi như đó là một sai lầm đi… <br />
<br />
Vậy em yêu anh – một người luôn để em mãi ngóng chờ có là lầm lỡ ? <br />
<br />
Vẫn là ngày xưa ấy, em từng nghĩ mình như nàng Bạch Tuyết ngồi chờ chàng hòang tử trong tim mình sẽ đến. Và anh đã đến… <br />
<br />
Nụ cười ấm áp như ánh thái dương… <br />
Some day when spring is here <br />
<br />
We'll find our love anew <br />
<br />
And the birds will sing <br />
<br />
And wedding bells will ring <br />
Một ngày nào đó, <br />
<br />
Mùa đông sẽ ra đi nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp <br />
<br />
Rồi trái tim em sẽ không còn băng giá nữa <br />
<br />
Em lại biết yêu, lại biết mơ mộng <br />
Nhưng đó chỉ là những ngày đầu tiên <br />
<br />
Còn giờ đây mùa đông đang dần ùa về <br />
<br />
Anh sẽ đến chứ? <br />
<br />
Còn lại 5 giây nữa là 3 giờ <br />
<br />
00:04:Liệu anh có tới không? <br />
<br />
00:03: Làm ơn, làm ơn, làm ơn hãy đến đi mà.. <br />
<br />
00:02: Không, em sẽ chờ, anh sẽ đến <br />
<br />
00:01: chắc chắn anh sẽ đến <br />
<br />
00:00: Sao anh lại không đến? <br />
Some day when my dreams come true <br />
Không phải giấc mơ nào cũng thành sự thật... <br />
<br />
Vậy ước mơ về chàng hòang tử của em sẽ mãi mang tên cổ tích hay một ngày nào đó, hòang tử sẽ đến cứu Bạch tuyết khỏi giấc ngủ bằng một nụ hôn nồng cháy? <br />
<br />
Một ngày nào đó…chẳng còn ý nghĩa… <br />
<br />
Ngay hiện tại đây… <br />
<br />
Không phải câu chuyện nào cũng có một kết thúc hậu <br />
<br />
Vậy cuộc tình giữa em và anh sẽ ra sao? <br />
<br />
Anh sẽ đến chứ? <br />
<br />
Trong sáng nào mà mai chẳng vẩn đục…. <br />
<br />
Xuân đến rồi cũng phải đi.. <br />
<br />
Vui nào rồi lại chẳng u sầu... <br />
<br />
Màu xanh hi vọng giờ đây nhuốm bi ai. <br />
<br />
Tình yêu lắm khi tưởng chừng đã tan vỡ<br />
  <br />
<br />
copy............</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>__ky262__</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1157</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Người yâu người sống để yêu nhau</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1156</link>
			<pubDate>Wed, 19 Nov 2008 11:58:55 GMT</pubDate>
			<description>*Đời người có là bao, chỉ sáu bảy chục năm thôi mà, thôi thì cứ cho là tám chín chục năm đi cho nó nhiều. Mà cho dù tám, chín chục năm thì cũng có là...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b><font color="Purple">Đời người có là bao, chỉ sáu bảy chục năm thôi mà, thôi thì cứ cho là tám chín chục năm đi cho nó nhiều. Mà cho dù tám, chín chục năm thì cũng có là bao? Chớp mắt một cái, rồi cát bụi cũng trở về với cát bụi.<br />
<br />
Sao không sống yêu thương nhau, tin tưởng nhau, đố kỵ, ganh ghét, bon chen, giành giật, căm thù nhau làm gì?<br />
<br />
Sao không sống thật lòng với nhau, giữ kẽ, giả dối, hai mặt, gặp nhau cười nói vui vẻ còn quay lưng đi thì chửi mắng không tiếc lời để làm gì?<br />
<br />
Như vậy thì cũng chỉ làm nặng lòng mình, nặng lòng người thôi chứ có ích chi đâu? Tiền bạc à, lợi danh à? Đến khi nhắm mắt xuôi tay rồi thì có mang đi theo được không?<br />
<br />
Cho đến giờ này chưa ai chứng minh được là có kiếp sau, không ai biết sau khi chết đi con người sẽ về đâu, vậy sao không sống hết mình, yêu hết lòng cho hiện tại, cho kiếp này, yêu người, yêu đời, để trước khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể mỉm cười, thanh thản và tự hào là mình đã sống không uổng phí một kiếp người.<br />
<br />
Ta muốn sống hết lòng với người nhưng ta lại sợ người nghi kỵ, ganh ghét, không biết người có sống hết lòng với mình hay không.<br />
<br />
Ta muốn yêu cuộc đời này hết mình nhưng lại băn khoăn không biết liệu rằng rồi có bao giờ mình sẽ phải thất vọng khi những gì nhận lại không đáng với những gì ta đã cho đi.<br />
<br />
Không phải ta ích kỷ, nhưng vì ta đã nhìn thấy xung quanh ta quá nhiều những con người hai mặt, quá nhiều bon chen, quá nhiều thực dụng, ganh ghét, giả dối rồi nên bỗng dưng ta thấy sợ. Cuộc đời là như vậy đó sao? Rồi thì ta sống sao cho phải với người, với đời và với chính bản thân mình đây? Thật thà, hiền lành quá thì bị chèn ép và thứ mà ta nhận lại chỉ là những cái chép miệng: “Sao mà khờ quá vậy!”. Còn ích kỷ, bon chen, giành giật, đạp lên người khác mà sống thì lại cứ sống phây phây, thậm chí là tiến cao, tiến xa nữa chứ.<br />
<br />
“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng.<br />
<br />
Để làm gì, em biết không ?<br />
<br />
Để gió cuốn đi !”<br />
<br />
Ừ thì chẳng phải là NS Trịnh Công Sơn cũng đã khẳng định là có tấm lòng cũng chỉ để gió cuốn đi thôi kia mà. Có ích lợi chi đâu . .</font></b></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>tonyboy201185</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1156</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Quả bóng lăn tròn</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1155</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 15:46:18 GMT</pubDate>
			<description>Sao chân tôi lại mỏi thế này! Ah do là chiều nay chạy nhiều quá đó mà, mỗi lần vào sân bóng là tôi bị cuốn hút theo trái banh đó, đã mệt mỏi thế mà...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Sao chân tôi lại mỏi thế này! Ah do là chiều nay chạy nhiều quá đó mà, mỗi lần vào sân bóng là tôi bị cuốn hút theo trái banh đó, đã mệt mỏi thế mà tối nay còn đi nhậu nửa chứ, mà uống hoài, uống mãi mà không thấy say nhỉ? Có lẽ trong tôi đang có tâm sự đây.<br />
 Tôi cứ nghĩ, cứ nghĩ về về hồi chiều chúng tôi đi đá banh, nhìn trái banh mà tôi thấy tội nghiệp cho nó làm sao, nó cứ chạy tử chân người này rồi sang chân người khác, cứ chạy mãi, chạy mãi mà không biết sẻ về đâu, đâu là nơi là nơi dừng chân của mình? Đã thếma2 nó còn bị người ta cứ vô tư mà sut mạnh vào nó nửa chứ. Ôi chắc là khi đó nó đau lắm đó, vậy mà nó không buồn không hận mà còn vui vẽ nửa chứ, nó vui vì được chạm vào chân người, vì được tung tăng trên sân cỏ, cho dù bị những cú sut đau thật là đau và là thú tiêu khiển là trò đùa của con người. vậy mà nó còn thì thầm với cỏ rằng: nó còn may mắn hơn những trái banh khác nửa. những trái khác liệu có được như nó không, được chạm vào người, được người sut vào nó. Uhm nó nó thấy hạnh phúc lắm, cho dù cuộc đời cũa nó của nó không biết về đâu, nó cứ chạy mãi, chạy mãi, nó không làm chủ được mình, nó cứ để người tha hồ mà điều khiển nó, và nó có biết đâu rồi một ngày, một ngày không xa nửa, một ngày mà nó không ở bên người nửa mà chỉ nằm trong bải rác đầy hôi thối mà thôi. Không biết cuộc đời của nó có giống tôi hay các bạn không nhỉ. Tôi mong là không.<br />
    Uhm! mà tại sao tôi lại nói ra diều này ở đây nhỉ? Chắc là trong tôi đang có hơi men đây! Tôi muốn uống, uống thật say để quên đi sự đời, nhưng sao càng uống càng tỉnh thế này, chắc là rượu tối nay tôi cùng với bạn của tôi uống nhẹ quá đó mà. Nào bây giờ có ai đi nhậu với tôi nửa không? Chắc là ở đây không có ai là đối thủ rồi kakaka. Thôi nếu không có ai hết thì tôi đi một mình vậy, phải làm mấy ve nửa mới đủ đô mà đi ngủ thôi. Rồi ngày mai mọi việc cũng đâu vào đấy thôi mà. Một ngày mới bắt dầu và cuôc sống mới sẻ tái sinh.....<br />
  Chào các bạn tôi đi đây!</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>yeu_dep_de</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1155</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Đau...!</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1154</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 12:50:36 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Đang ngồi ở nhà chợt nghe chuông điện thoại reo,toi bắt máy thì nghe em gái của em báo tin " P mổ hàm đang nằm viện,bây giờ không có ai trông T vào...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Đang ngồi ở nhà chợt nghe chuông điện thoại reo,toi bắt máy thì nghe em gái của em báo tin &quot; P mổ hàm đang nằm viện,bây giờ không có ai trông T vào viện trông dùm nghe &quot; tôi vội vàng sắp xếp bay vào viện liền,em nằm mặt sưng to...tôi thấy xót xa lắm,ôi em cũng gan thật đi mổ mà dấu không cho ai bít...<br />
-Mấy ngày trong viện tôi chăm sóc cho em...chợt có điện thoại tôi nghe rất rõ tiếng của bạn em nói&quot; tại sao cho T biết P nằm viện &quot; em nói vì không có ai nên phải gọi tôi vào,tôi nghe mà buồn lắm...rồi tối đang ngủ bạn em điện thoại cho tôi nói &quot; cho gặp P đi &quot; giọng nói có vẻ hằn học tức giận...tôi không hiểu tại sao ?<br />
-Sáng thứ hai em kêu tôi về đi vì em đã khỏe rồi đi đứng được...tôi về nhà chiều đó tôi điện thoại cho em không được gọi cho bạn em không thấy bắt máy,toi lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra với em không ? Tôi vội vàng đóng cửa tiệm,chạy tới bệnh viện vừa gởi xe xong gặp ngay H đang gởi xe đêm,cảm giác gì đó...tôi lên phòng tận lầu 3 chưa kịp thở thì em nói tôi  &quot;về đi có H ở đây rồi &quot; Tôi gật đầu cười và quay ra về,em không biết được cảm giác tôi ra sao,đau ? em không cần tôi bên cạnh vì đã có người đó rồi...em vẫn luôn nói với tôi hai người là bạn thân...tôi biết người đó cũng là les như tôi,có lẽ người đó thương em nhiều lắm,em cũng biết chứ sao không.<br />
-Tôi hụt hẩng trong lòng đi lang thang không muốn về nhà,điện thoại cho C rủ nhậu...tôi càng uống càng buồn...tại sao em lại đối xử với tôi như vậy ? Bạn em là người trí thức có học,họ xem thường tôi vì biết tôi trước kia lang bạt như thế nào...tôi cười chua chát cho tình đời..đau cho số phận.Tôi không thông minh,không học giỏi,luôn kém cõi với những người bạn của em nên em hay cau có với tôi...Tôi cố gắng bao nhiêu giờ tôi như muốn vứt bỏ hết...yêu em nhưng tôi chỉ nhận được tình cảm lạt lẽo của em,bên cạnh tôi em ít nói ít cười,khi tới ngày đi học gặp bạn em vui mừng ra mặt...bạn em hơn hẳn tôi,đi với H em thoải mái hơn đi với tôi.<br />
-Có lẽ tôi nên rút lui,cái gì của người khác tôi không nên cố gắng chiếm hữu,không thuộc về tôi.Niềm tin trong tình yêu của tôi vẫn luôn đổ vỡ...với tôi không bao giờ nhận được 1 tình yêu thật sự...chỉ là sự thương hại...quen tôi chỉ cho vui...rồi tất cả lại rời xa tôi...::vtn806::</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>onhamotminh</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1154</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[chương trình "nhận heo đất-gửi yêu thương"]]></title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1153</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 10:09:52 GMT</pubDate>
			<description>NHẬN HEO ĐẤT _ GỬI YÊU THƯƠNG 
 
Bạn đã biết tin gì chưa?  
 
Có một ngày hội mặc áo cho những chú heo đất thật thú vị do nhóm tình nguyện Những Ước...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>NHẬN HEO ĐẤT _ GỬI YÊU THƯƠNG<br />
<br />
Bạn đã biết tin gì chưa? <br />
<br />
Có một ngày hội mặc áo cho những chú heo đất thật thú vị do nhóm tình nguyện Những Ước Mơ Xanh tổ chức.<br />
<br />
Hàng chục ngàn chú heo sẽ tụ hội về đây. Xung quanh bạn sẽ tràn ngập những chú ỉn thô bằng đất nung mới ra lò, màu vẽ và những chiếc cọ. Bạn sẽ được tự tay trét bột, trang trí màu để mặc cho chú heo của mình một chiếc áo thật dễ thương. Từng nét cọ tung tăng, những đường nét bay lượn sẽ tạo nên sự ngộ nghĩnh cho chú heo của riêng bạn.<br />
<br />
Bạn sẽ được nhận chú heo đất - “tác phẩm nghệ thuật” của mình, đem về đặt nơi nào bạn dễ thấy nhất như đầu giường, góc học tập hay bàn làm việc để nhìn ngắm nó hàng ngày. Nhưng sẽ không chỉ nhìn ngắm không đâu nhé! Bạn và chú heo đất của mình sẽ cùng nhau chuyển tải thông điệp “Nhận heo đất - Gửi yêu thương”. Những chú heo đất này sẽ là nơi bạn gìn giữ những đồng xu yêu thương để chia sẻ hàng ngàn chiếc áo ấm đến trẻ em nghèo vùng cao trong mùa đông năm 2008.<br />
<br />
Ngày hội “Nhận heo đất – Gửi yêu thương” diễn ra từ 8g đến 12g ngày 23/11/2008 (chủ nhật) tại số 5 Đinh Tiên Hoàng, Q1, TP.HCM.<br />
<br />
Đăng ký tham gia theo nhóm hoặc cá nhân qua mail: <a href="mailto:nhom_uocmoxanh@yahoo.com">nhom_uocmoxanh@yahoo.com</a><br />
<br />
Nào! Hãy đến và rinh về những chú heo mẹ, heo con, heo lớn, heo bé đầy sắc màu bạn nhé!</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>jakata</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1153</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tan man ve tinh yeu</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1152</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 03:28:00 GMT</pubDate>
			<description>Tản mạn về tình yêu 
 
    Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Tản mạn về tình yêu<br />
<br />
    Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.<br />
<br />
&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/?action=view&amp;amp;current=090820081205.jpg&quot;&gt;&lt;/a&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/?action=view&amp;amp;current=090820081205.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/090820081205.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/?action=view&amp;amp;current=12082008085.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/12082008085.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/?action=view&amp;amp;current=12082008091.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/12082008091.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/?action=view&amp;amp;current=090820081181.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/090820081181.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/?action=view&amp;amp;current=090820081178.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/090820081178.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/?action=view&amp;amp;current=090820081226.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/090820081226.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/?action=view&amp;amp;current=090820081252.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/090820081252.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/hoang%2002/?action=view&amp;amp;current=12082008101.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/hoang%2002/12082008101.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; &lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/hoang%2002/?action=view&amp;amp;current=12082008102.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Photobucket&quot; src=&quot;http://i534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/hoang%2002/12082008102.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;&lt;/a&gt; <a href="http://s534.photobucket.com/albums/ee346/hoanghunghang/tong%20hop%20office/hoang%2001/hoang%2002/?action=view¤t=12082008098.jpg" target="_blank">http://s534.photobucket.com/albums/e...2082008098.jpg</a>   <br />
 Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó.<br />
<br />
    Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên mình.<br />
<br />
    Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một người mà người ấy lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết. Có thể là Thượng Đế, ngài muốn chúng ta quen trước những người mà không phải thuộc về mình trước khi cho mình gặp được “người bạn trăm năm” để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng người đó hơn.<br />
<br />
    Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng trên đời sẽ không có một ai có thể biết được “người bạn trăm năm” của mình sẽ là người như thế nào? Có thể bạn đã gặp được người đó nhưng vì sự rụt rè nhút nhát không dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái người lý tưởng đó.<br />
<br />
    Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một người trân quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi.Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được người tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.<br />
<br />
    Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nào để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.<br />
<br />
    Có thể bạn sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ về cuộc tình đã qua, nhưng nó lại chính là bài học cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò chơi tình yêu, vấn đề không phải ai là kẻ thắng cuộc hay thua cuộc. Điều quan trọng của Tình yêu mà bạn cần biết đó là khi nào bạn nên giữ lại hay thời điểm nào nên để nó ra đi !<br />
<br />
    Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất. Vậy khi người bạn yêu không dành chút tình yêu nào cho bạn, đừng ngại ngần mà không đến với người khác nữa - đơn giản - vì bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó. Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tình yêu. Tình yêu luôn phải giằng xé với niềm đau. Nếu bạn chưa từng đau đớn ư? Thế thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu. Tuy vết thương bởi tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn. nhưng nỗi đau vẫn còn đó ....để thử thách bạn, ....để giúp bạn trưởng thành hơn.<br />
<br />
    Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Điều đó giải thích tại sao ta gọi &quot; ngã vào tình yêu &quot; ....bởi vì bạn cũng không thể tự buộc mình ngã được. Chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi. Bạn cũng không thể nói rằng đã đọc xong quyển sách nếu bạn chưa kết thúc từng chương một. Còn muốn đọc tiếp tục ư? Thì bạn đành phải để lại những gì đã qua khi muốn lật sang trang mới mà thôi .<br />
<br />
    Tình yêu không bị bào mòn bởi do mỗi sự đổ vỡ hay bởi hạnh phúc. Đó là một cuộc phiêu lưu tình ái suốt trọn đời ta luôn phải học hỏi, khám phá và vươn lên. Điều trớ trêu lớn nhất của Tình yêu là ta lại để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại hay lại cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi. Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác - người có thể yêu ta thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta. Khi bị vấp ngã trong tình yêu , nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng và sau đó ta lại bắt đầu tiếp tục &quot; leo lên lưng ngựa &quot;. Nhưng bạn đừng bao giờ tái phạm sai lầm : cưỡi lại một con ngựa giống con ngựa cũ đã đá ngã bạn lúc ban đầu.<br />
<br />
    Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Sống là rủi ro với cái chết. Hy vọng là liều lĩnh với sự thất bại. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Để đạt được cái kế tiếp, bạn phải dám mạo hiểm với những gì liên quan. Để bộc lộ cảm xúc là chính bạn đang nói lên sự thật. Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu : vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.<br />
<br />
    Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời. Tình yêu là một cảm giác tuyệt vời nhất. Nó có thể truyền cảm hứng và đem đến cho bạn niềm vui sướng và sức mạnh.</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>hoanghunghang</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1152</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Làm sao quên được anh..</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1151</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 03:18:58 GMT</pubDate>
			<description>**** 
Anh.. 
Khi viết những dòng này, anh vẫn đang ở xa lắm, như em đã từng nói, Trái đất này quá chật để chứa đựng tình cảm mà em dành cho anh và nó...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>****<br />
Anh..<br />
Khi viết những dòng này, anh vẫn đang ở xa lắm, như em đã từng nói, Trái đất này quá chật để chứa đựng tình cảm mà em dành cho anh và nó cũng đủ rộng lớn để chia cách chúng ta mãi mãi...<br />
<br />
Ở phương trời xa, dù có như thế nào đi nữa, xin anh hãy yên lòng, vì em, đã có thể vững bước trên đôi chân mình..Nhưng những tháng ngày cuối năm này, chắc sẽ là giai đoạn khó khăn với em mất thôi, để tập sống 1 cuộc sống 1 mình, cuộc sống khi mà không có anh bên cạnh, Kỷ niệm nào cũng qua đi và những giấc mơ sẽ còn ở lại...<br />
<br />
Với em...<br />
Em không thể lá 1 người đan ông mạnh mẽ như anh đã từng biết, có những nỗi đau thấm sâu vào da thịt, để rồi dày vò tim em mỗi đêm, cũng chỉ vì nhớ anh.Và anh biết không, những ngày qua, em lao mình vào công việc, cho những chuyến đi vội vã...Kết quả là những giấc ngủ muộn trên bàn làm việc lúc 3 giờ sáng, rồi lại cuốn cuồn chạy ra khỏi nhà để kịp đón xe bus lên thành phố làm việc.Trên tay vẫn cầm vài ba mẩu bánh ngọt cho buổi sáng...<br />
<br />
Mới đó mà trời đã sang đông rồi, hai hàng cây ven đường nay đã thay lớp áo mới màu vàng và đỏ, vậy là trời đã vào đông, cái lạnh nhuộm hồng đôi má em, co ro trong 3 lớp áo ấm..nép mình bên khung cửa ngoái nhìn ra ngoài.Cái lạnh khiến ai cũng co mình lại ,xung quanh chỉ còn mỗi sự im lặng..<br />
<br />
đến nao lòng...<br />
<br />
Cung may nơi này thời gian qua vun vút, không như Sài Gòn hay Toronto..<br />
Nếu không ,em đã khóc 1 dòng sông, 1 dòng sông dài...<br />
<br />
Nhớ cha ,nhớ mẹ, nhớ anh nhớ chị..<br />
<br />
Những buổi chiều trở về nhà, đơn độc, còn ta với ta..<br />
<br />
Tự hỏi làm sao mình lại dày vò bản thân đến như vậy, vì cái gì, sao lại muốn trốn chạy anh trong khi lòng vẫn còn yêu anh thật nhiều??1 cái tát mạnh dù đau đớn nhưng rồi sẽ qua mau, còn hơn những nỗi đau âm ỉ theo ngày tháng..Sự mất mát nào cũng có giá trị của nó, em chấp nhận mất anh cũng vì em yêu anh, hơn cả với bản thân em, em mong anh được tự do, được hạnh phúc trong khi em không thể mang lại cho anh điều đó,..<br />
<br />
Trong mắt anh, có thể anh xem em như 1 kẻ ích kỷ, đang khinh tởm..<br />
Hãy cứ nghĩ về em như thế, rồi sẽ quên em mau thôi,nhưng sâu tận đáy lòng, em hiểu mình hơn ai hết, cái chính là anh được hạnh phúc như những gì anh đáng được nhận như thế,..<br />
<br />
Em không ích kỉ như anh nghĩ bởi vì...<br />
<br />
em yêu anh!! và chấp nhận rời xa anh..<br />
<br />
Xa anh rồi tim em nát tan,mất anh rồi tâm hồn này bỗng hóa đơn côi, cũng không biết làm sao để quên được anh.Sao không thể là cơn gió thoảng, 1 áng mây qua trời..<br />
Nhưng Ngày mai ,trời lại sáng ...<br />
<br />
<br />
*********</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>trolaithienduong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1151</guid>
		</item>
		<item>
			<title>viết về tình yêu lớn của tôi (P3)</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1150</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 01:23:23 GMT</pubDate>
			<description>Lại cãi nhau...em ngủ rồi. Cũng muốn gọi điện để nghe e nói vài câu thường lệ thì mới nhắm nổi mắt. Quen mất rồi! 
 
Cũng như cách anh quen buồn...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Lại cãi nhau...em ngủ rồi. Cũng muốn gọi điện để nghe e nói vài câu thường lệ thì mới nhắm nổi mắt. Quen mất rồi!<br />
<br />
Cũng như cách anh quen buồn trong im lặng khi đã hẹn rồi lại thôi, khi nhớ mà không được gặp, quen cách tự nhủ bản thân khi không có e.<br />
<i><br />
Trước đây,</i><br />
<br />
Bất đồng là một bức tường bê tông ở giữa anh và em, ta tựa vào đó và nghe tiếng nhau thì thầm. Dù ai là người có lỗi, chỉ nghe vài lời em nói, anh thương lắm và muốn chạy ùa vào em. Mình hay làm lành kiểu đó, vào những ngày yêu thương còn mới.<br />
<i><br />
Còn bây giờ,</i><br />
<br />
Xích mích là cả một cánh đồng hoa có nắng và gió. Còn ta ở quá xa nhau để nghe thấy giọng nói. Tất cả việc anh có thể làm là nhìn về phía anh qua cánh đồng đầy những vết khô nứt của yêu thương.<br />
<br />
Anh chưa quen với dỗi hờn trong im lặng<br />
Để bất đồng cứ mãi không tên .<br />
<br />
<br />
Giữa em và anh là khoảng cách, quá xa để lắng nghe, quá gần để lại bước về phía nhau. Mình đang xa nhau từng ngày !<br />
<br />
<br />
Hôm nay anh rất mệt!<br />
<br />
Vài người nói anh mạnh mẽ và tự tin, anh cũng tin như thế. Nhưng hình như anh đã không còn như vậy từ khi có em. Anh thường biện minh cho việc dựa dẫm của mình vào em, bằng việc đó chỉ như là thói quen cần có em xuất hiện từ khi mình yêu nhau và cho đến bây giờ thì không thể bỏ được.<br />
<br />
Anh đang thấy mình giật lùi. Em là chỗ dựa tinh thần cho anh phải không?<br />
Đôi khi bên em mà anh vẫn thấy mình cô độc.<br />
Đôi khi anh như bị đặt gọn gàng vào một góc khuất trong trái tim em, anh chỉ xuất hiện khi trái tim cần tút lại tinh thần.<br />
Đôi khi anh cần có em và cũng chính những lúc ấy em chẳng bao giờ xuất hiện.<br />
<br />
Anh hiểu và cũng tập cho mình thói quen sống – yêu – chấp nhận sự vô tâm ấy. Và cũng tự cho phép mình cái quyền, mỗi khi lòng trống trải lại dựa mình vào quá khứ đã qua.<br />
<br />
Những ngày này, Hà Nội như đang hằn học với sự yếu mềm của anh, qua từng đợt nắng. Có lẽ Hà Nội sẽ vui lên cho anh nếu anh yêu mình nhiều hơn và yêu em ít đi vừa đủ để không làm tim đau như lối cũ ta về.<br />
<br />
Nhưng, Hà Nội ơi! Làm sao để bớt yêu một người khi từng phút giây trôi qua?<br />
<br />
Tôi và Hà Nội biết cách làm cho người khác yêu mình ít hơn, hết yêu, hay ghét mình…Dễ phải không?<br />
<br />
Biết mà, từ ngày tôi đi, Hà Nội nắng gắt quá, bụi khắp nơi, và tắc đường, Hà Nội không còn như trong hồi tưởng của tôi như những ngày ở xa Hà Nội, tôi không còn thèm phi xe máy phơi mặt ngoài đường hay ngồi lê la vỉa hè như ngày nào nữa… Nếu vậy, thì theo cách nói nào đó, tức là tôi đã không còn yêu Hà Nội nhiều như trước, chưa đến mức ghét nhưng tình cảm đang vơi dần.<br />
<br />
Nhưng chẳng thể bao giờ tự làm bản thân bớt yêu thương đi… phải không?<br />
Cho nên sẽ vẫn còn những đêm tôi nằm ôm gối mà hồi tưởng một mình. Một nỗi nhớ mà không ai hiểu...<br />
<br />
3 Tuần nữa thôi, rồi tôi lại được nằm trọn trong lòng của Hà Nội, để được sống lại cảm giác của những nắm tay vụng dại, những tiếng đập loạn nhịp của quả tim nóng bỏng ngày nào... Tất cả chỉ như một trang giấy đã lật qua nhưng vẫn tròn đầy trong ký ức cũng như kỷ niệm về Hà Nội...<br />
<br />
|Vì thế yêu tao tròn đây nhá. Chỉ vì tao muốn yêu thương|<br />
<br />
Tác giả: Mẹ Ú và Con Ngố ::vtn810::</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>het_tien</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1150</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Một cái nhìn !!!!</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1148</link>
			<pubDate>Mon, 17 Nov 2008 03:18:00 GMT</pubDate>
			<description>chẳng hiểu sao khi e đến trường thí có nhiều bạn nhìn em lạ lắm họ nhìn một cách đắm đuối và còn cười duyên nữa nhưng e ko giám nhìn và cười lại với...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>chẳng hiểu sao khi e đến trường thí có nhiều bạn nhìn em lạ lắm họ nhìn một cách đắm đuối và còn cười duyên nữa nhưng e ko giám nhìn và cười lại với họ e lại cúi đầu xuống , nhưng trong lòng e lại muốn cười với họ nhưng e ko giám ::vtn823:: vì e sợ e sợ họ không như e nếu thật vậy e sẽ quê lắm , nhưng lân nào gặp thì họ đều làm thế đều nhìn e đắm đuối và cười rồi nhiều lần như thế họ ko cười với e nửa mà chỉ nhìn e khi e quay đi e bùn lắm e phải làm sao đây ai có thể chỉ em không chỉ e phải làm sao e không muốn như thế nữa ::vtn805::</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>sasuke_01</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1148</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chợt buồn !</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1147</link>
			<pubDate>Sun, 16 Nov 2008 20:30:53 GMT</pubDate>
			<description>Có lẽ điều đau đớn nhất là không được sống với đúng bản chất con người mình. Không còn được là chính mình. Bị giam cầm trong nổi dằn vặt khi mỗi ngày...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Có lẽ điều đau đớn nhất là không được sống với đúng bản chất con người mình. Không còn được là chính mình. Bị giam cầm trong nổi dằn vặt khi mỗi ngày trôi qua, cuộc đời mình, tuổi trẻ, đam mê trôi qua trước mắt mình mà không thể nào giành lại được, bất lực !<br />
<br />
Và người tóm lấy hạnh phúc của mình, xé toạt đi những hi vọng, giam cầm mình trong cái khung củi của cuộc đời tầm thường này lại chính là người cha, người mẹ đã sinh ra mình, với danh nghĩ : &quot; chữ hiếu&quot;, &quot; phận làm con&quot;.<br />
<br />
Ai ai cũng có nỗi đam mê của riêng mình, ai cũng có ước mơ cháy bỏng và khao khát thực hiện ước mơ đó. Thế nhưng trong cái xã hội việt Nam cổ hủ này, thì cho đến bây giờ đây, để được là chính mình, không phải là điều dễ dàng. Tại sao một người sanh ra mình lại có thể nhẫn tâm nghiền nát niềm khát khao của đứa con mình. Có thể nghiễm nhiên nhìn nó hằng ngày đau đớn bước vào cuộc đời đầy xảo trá và tàn nhẫn này để làm những điều mà nó không bao giờ mong muốn, chỉ vì đó là điều mà cha mẹ nó muốn nó làm ?! Tại sao ? Tôi muốn hét toáng lên câu hỏi này đến khan cả cổ họng mình, gào thét, cấu xé  để tìm ra lời giải đáp. Cuối cùng chỉ biết khóc than, vật vã trong sự bất lực của bản thân. Xuôi tay mệt mỏi chán chường, sống trong một sự héo mòn, lăn tròn những ngày tháng vô vị của đời mình trên những vết bùn đen những kiếp người đã qua, những kẻ mà giờ đây, tâm hồn cũng đã bị bào mòn bởi những cơn giông bão của sự đố kỵ, hờn ganh, ghét bỏ, nhỏ nhen. Mỗi ngày phải chịu đựng từng nhát dao của ánh mắt dòm ngó, bàn tán, xỉ vả. Tâm hồn bị trầy xước bởi những lời nói thâm độc sau lưng. Cái giá phải trả để trở thành một đứa con biết vâng lời, một người con hiếu thảo.<br />
Ngày tháng trôi qua rất nhanh, nhanh quá, khi mà nhìn lại, ta chẳng được gì cả, bởi vì những gì mà mình làm hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì đối với mình. Mình chỉ như đang sống lây lất tạm bợ trên cái vĩa hè của cuộc đời, là một kẻ ăn mày hạnh phúc, thi thoảng nhìn ngắm những kẻ giàu có &quot;sự hạnh phúc&quot; lướt qua đời mình. Để rồi mình phải xuýt xoa, thèm khát, ao ướt chỉ một giây, một phút thôi, được nếm trãi niềm hạnh phúc ấy.<br />
<br />
&quot; Tôi đang sống, tôi đang thở, tôi đang cười... &quot; <br />
Thế nhưng khi quay về ngôi nhà &quot;hạnh phúc &quot;, nhìn thấy những con người đã xô ngã mình vào cuộc sống hiện tại, thì một cơn giận dữ, thù hạn lại bùng lên. Mình không muốn là đứa con hiếu thảo nữa. Mình muốn thoát khỏi nó, lấy lại thời gian và tuổi trẻ đã mất, lấy lại hơi thở của sức mạnh, lòng nhiệt huyết và năng lượng của tuổi trẻ, của cái thời mới chập chững , nắn nót ghi những ước mơ của mình trên trang giấy trắng của cuộc đời. Mình tiếc nuối khi đã lựa chọn là một người con như mọi người mong muốn mà không là chính mình, đã không ôm lấy cuộc sống với đam mê của bản thân mình vào lòng mà nâng niu, nuôi dưỡng. Đã rẻ rúng tuổi trẻ cho sự vô lý và bất lực. <br />
<br />
Phải chăng đã là quá trễ? Phải chăng mình đã trượt ra khỏi lằn ranh giới hạn mà mình có thể quay đầu trở lại, rũ bỏ tất cả để làm lại từ đầu?<br />
Ngày mai lại bắt đầu một ngày mới, một ngày đẫm nỗi tủi thân, và oán giận. Đóng một nụ cười trên môi và ngã vào vòng xoáy của cuộc đời này. <br />
<br />
Người ta hay nói, về nhà là bước vào tổ ấm, nơi lòng mình cảm thấy bình yên nhất với sự đùm bọc của tình thương yêu. Điều ấy là sự thật sao ?</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>huynhnguyenphuc</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1147</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hik E iu Thay Co !!!!</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1146</link>
			<pubDate>Sun, 16 Nov 2008 05:18:48 GMT</pubDate>
			<description>gần 20 - 11 òi e thương thây cô lắm hjhj , mà hem bít cô thây nào bi gay hem ta , hjhj có la chết zới em nha ::vtn801:: đang chuẩn bị wa ồi nè trong...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>gần 20 - 11 òi e thương thây cô lắm hjhj , mà hem bít cô thây nào bi gay hem ta , hjhj có la chết zới em nha ::vtn801:: đang chuẩn bị wa ồi nè trong này có thầy nào là ..... thì nói nhóc nhóc tặng wa cho ::vtn826::</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>sasuke_01</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1146</guid>
		</item>
		<item>
			<title>neu hom do toi di du tiec cua vuon tinh nhan thi sao ta?</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1145</link>
			<pubDate>Fri, 14 Nov 2008 17:04:15 GMT</pubDate>
			<description>co le danh sach cac thanh vien duoc dang anh dai dien tren trang chu cua vuon tinh nhan da khac roi.moi moi nguoi xem blog cua toi de danh gia lai : ...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>co le danh sach cac thanh vien duoc dang anh dai dien tren trang chu cua vuon tinh nhan da khac roi.moi moi nguoi xem blog cua toi de danh gia lai :  <a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-QMvzeWcibqin4hcz1JEMDkoF8MTGStg-?cq=1" target="_blank">http://blog.360.yahoo.com/blog-QMvze...F8MTGStg-?cq=1</a></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>hoanghunghang</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1145</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Độc Thân Bùn Quá Àh !!!!</title>
			<link>http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1144</link>
			<pubDate>Fri, 14 Nov 2008 14:43:40 GMT</pubDate>
			<description>Mây năm nay sông độc thân bùn wa , với lại mún kiếm người yêu cũng khó wa , mình o kiên giang o day chuang co ai bun ghe lun ah ::vtn823:: ma bít sao...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Mây năm nay sông độc thân bùn wa , với lại mún kiếm người yêu cũng khó wa , mình o kiên giang o day chuang co ai bun ghe lun ah ::vtn823:: ma bít sao chắc phải sông đôc thân hoài lun àh bùn wa di mât ::vtn805:: mà ko sao phải iu đời chứ nè hihi , mà mọi người nè cho e hỏi mấy anh top hay kím ng iu vì vẻ đẹp ::vtn826:: hay tiên bạc ::vtn812:: hay thứ ji vây mong mọi người chi e với ::vtn804:: mong mấy anh chỉ cảm on nè hihi ah nick nhoc ne sasuke_01_10 ::vtn801::</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>sasuke_01</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://www.vuontinhnhan.net/forum/blog.php?b=1144</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
